Ai cũng có dòng sông của riêng mình

Bên dòng sông Hằng là tác phẩm của Endo Shusaku - một nhà văn Công giáo người Nhật. Quyển sách diễn tả những bước chân dặm dài, lặng lẽ và chậm rãi của những con người đi tìm một lý do để tiếp tục sống, tìm về cội nguồn, để có thể hiểu vì sao họ vẫn đang ở đây, trên cõi này.

471478.jpg (407 KB)

Một nhóm người Nhật, mỗi người một câu chuyện, một vết thương, một lý do đến với dòng sông thiêng. Ông Isobe, người đàn ông trung niên, đau đớn vì cái chết của vợ, đã không còn gì để giữ, chỉ còn lại lời hứa cuối cùng của bà: “Em biết chắc em sẽ được tái sinh ở nơi nào đó trong thế giới này. Mình nhớ đi kiếm em… tìm được em… Mình hứa đi! Mình hứa đi mình!”. Không tin vào sự luân hồi, không tin vào kiếp sau, thế nhưng ông vẫn đi, vẫn tìm. Như thể ông chỉ có thể sống tiếp, nếu tìm được bà. Mitsuko, một phụ nữ chẳng bao giờ biết đến tình yêu, không đức tin, sống một đời không có mục đích. Cô đến Ấn Độ để tìm hiểu, để soi vào tâm hồn mình, để hiểu vì sao một con người có thể yêu một cách mãnh liệt, yêu như một người tin vào điều gì đó lớn lao, yêu đến mức sẵn sàng chết cho niềm tin ấy. Ông Numata, nhà văn yêu động vật, cũng đến để nói lời cảm ơn với những con vật đã cứu sống ông. Và ông Kiguchi, cựu binh trong Thế chiến II, mang theo vết thương tâm lý không bao giờ lành. Ông đến để cầu siêu cho những người đồng đội đã chết, cho những kẻ thù đã khuất. Mỗi người, bằng cách riêng, tìm kiếm sự thanh thản trong lòng, muốn làm sạch một phần tâm hồn.

Mỗi người một niềm riêng, nhưng đều chọn đứng bên dòng sông Hằng, như đứng chờ một tiếng trả lời từ cõi mênh mông. Dòng sông thiêng ở xứ Ấn, không rực rỡ như mấy tấm bưu thiếp du lịch. Nó ngầu đục, đông người, mùi tro cốt u ảm trong không khí. Từng người một, đứng soi mình xuống, lục lọi những điều cũ kỹ, một lý do để cuộc sống hết mù mờ, một câu trả lời cho mớ hỗn độn trong tâm hồn đang xáo trộn.

Tôi đọc lại Bên dòng sông Hằng vào buổi chiều Sài Gòn mưa. Bất giác nhớ lại từng có nhiều đoạn đời mình cũng là một khoảng rỗng không như thế. Những lần không biết mình đang đi đâu, không rõ mình sống vì điều gì, những gì mình cố gắng liệu có ý nghĩa? Rồi nhớ những người bạn, những người dạy tôi bài học vượt qua mất mát để lớn lên, là Anh Đào, Lan Trinh, Quyên Hương, Nguyên Thảo…, mỗi người đều từng mất ai đó, là mẹ, cha, ông bà... Có những cuộc chia xa đột ngột như chiếc ghế bỗng bị mất chân. Nhưng họ vẫn tin, một ngày sẽ gặp lại người thân trên Nước Trời. Tin bằng những giọt nước mắt, bằng nụ cười nghèn nghẹn khi nhắc về người đã đi. Rồi có những người anh, người chị tôi gặp ở đâu đó trong đời. Có người trầm cảm, có người tưởng như chẳng qua nổi cơn giông trong tâm trí, có người từng đấu tranh với bệnh tật. Vậy mà rồi, bằng cách nào đó họ vượt qua. Có người nói nhờ một lần dự khóa tĩnh tâm ngắn ngày. Có người gặp được vị đồng hành thiêng liêng. Có người chỉ đơn giản là được ôm lấy. Rồi họ sống tiếp, tiếp cuộc hành trình, theo cách tử tế và giá trị hơn.

Mưa vẫn rơi ngoài hiên. Nhưng có cái gì trong tôi đã khẽ lay. Không tìm được hết câu trả lời, nhưng tôi mơ màng hiểu rằng: không ai trong chúng ta phải dò dẫm một mình trên đường. Mỗi người đều có một dòng sông để đứng bên, để soi mình, để chờ đợi. Và nếu đủ kiên nhẫn, có thể ta sẽ nghe được một tiếng trả lời, không vang, không rõ, nhưng vừa đủ để nghe thấy và biết đường để bước đi.

 An Thu, Hậu Giang

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Có vị trí tựa núi, hướng biển, Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu ngoài công trình nhà thờ còn có nhiều tượng, phù điêu đẹp.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Nhắc đến Chân phước Anrê Phú Yên, không thể không kể về Dinh Trấn Biên Phú Yên, là một trung tâm hành chánh, quân sự vang bóng một thời của Đàng Trong, cũng là nơi có nhà nguyện đầu tiên trong công cuộc truyền giáo ở Phú Yên.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Một biểu tượng của đức tin
Một biểu tượng của đức tin
Nhà thờ Mồ tuy chỉ là một ngôi nguyện đường khiêm tốn nhưng lại là nơi lưu giữ lịch sử đức tin kiên cường của cộng đoàn tín hữu Bà Rịa.