Bước trên đường hy vọng

Người ta nói gen Z là thế hệ dễ tổn thương. Mỗi lúc như thế, không hiểu sao tôi lại cầm lên quyển “Đường Hy Vọng” - cuốn sách chứa đầy kỷ niệm, tôi mượn được từ người anh cùng cơ quan, để mong tìm thấy chút hy vọng trong những ngày thấy đen tối. Hôm nọ, đọc được đoạn ‘‘Đường con đi, có hoa thơm, cảnh đẹp, có chông gai, có hùm beo, có bạn hiền, có trộm cướp, lúc mưa sa, lúc nắng cháy, chuyện không thể tránh được. Con cứ đi, miễn lòng con đầy Chúa…’’, tới đây, ký ức năm xưa bỗng ùa về, tôi lại nhớ thằng An, đứa bạn của tôi hồi đó, lúc còn ở dưới quê. Thằng An nó hiền khô. Năm tôi học lớp Chín, chú Trường - ba nó, phát hiện bị K máu, cũng chạy chữa đủ nơi, mà không khỏi. Là chỗ thân tình, nên hay tin chú đau bệnh, ba má tôi cũng năng ghé qua thăm hỏi hơn. 

duonghyvong.jpg (80 KB)

Hồi nhỏ tôi ghét đọc lắm, ba tôi thì ngược lại, ông có hẳn hai kệ sách ở nhà, một kệ để ở phòng khách, kệ kia trong phòng ngủ. Bữa đó, chú Trường đi xạ trị trên thành phố về, ba chở tôi qua nhà. Trước lúc đi, tôi thấy ba có với lên kệ lấy một quyển sách nho nhỏ, cầm vừa gọn trong tay. Ba đưa sách biểu tôi cầm, còn dặn để một lát tặng cho chú Trường. Ngồi trên xe, tôi ngắm nghía một lúc lâu. Cuốn sách hồi ấy của ba có bìa da nâu sẫm, đề tựa: Đường Hy Vng - ĐHY Phanxicô Xaviê Nguyn Văn Thun, dòng chữ được phủ một lớp ánh vàng lấp lánh. Lớp giấy bên trong ướm vàng, sờn cũ, thoang thoảng mùi gỗ mục, đôi chỗ lem vết lật trang, tôi khá chắc ba đã đọc quyển này đến thuộc lòng. Rồi ông đưa cuốn sách cho thằng An, dặn mỗi tối đọc cho ba nó nghe vài trang. Thằng An cũng lật đật giở cuốn sách ra, thử đọc:‘‘Chúa ‘dắt con trên đường, để con ra đi, và thu được nhiều hoa trái’. Đường ấy là ‘đường hy vọng’, vì chan chứa hy vọng, vì ‘đẹp như hy vọng’. Sao không hy vọng khi con đi với Chúa Giêsu, khi con về cùng Đức Chúa Cha?’’. Xong gấp sách lại, không đọc nữa, chắc nó sợ lỡ ba nó về với Chúa Cha thật, nó sẽ buồn lắm!

Từ đó, lúc nào đi ngang nhà thằng An, tôi cũng thấy nó ngồi ôm cuốn sách ba tôi tặng. Lúc thì đọc cho ba nó nghe, lúc thì ngồi dưới gốc bàng đọc một mình. Rồi chú Trường cũng về với Chúa. Tôi thy nó bun nhiều. Nhớ hôm đi học lại, nó ôm theo cuốn Đường Hy Vng, khoe đã đọc hết rồi, kêu tôi cũng nên đọc cho biết. Nó k:‘‘Câu chữ trong đây giản dị và mộc mạc, chạm đến được tâm hồn và an ủi mình trong lúc này nhiều lắm!’’. Tôi lng người, không nghĩ thng An ngày đó th tht ra nhng li sâu sc như thế. Cm cun sách An đưa, tôi cũng bt đầu nhng trang đầu tiên, nghiêm túc đọc. Vy là ti phiên tôi cũng đắm chìm vào my trang sách y như hồi trước. Từng câu, từng đoạn, rất ngắn, như lời thỏ thẻ chứa đựng tâm tình, niềm thương của người cha gởi gắm cho con mình. Những suy tư trong từng chủ đề là vốn liếng cho tôi mang theo bên đời.

Sau này, rời thị trấn lên phố, tôi và người bạn thuở trước mỗi người mỗi hướng, cuốn sách xưa cũng để lại quê nhà. Những chật vật và khó khăn nơi đất khách đôi lần làm tôi chới với. Lần tìm lại với “Đường Hy Vng”, tôi mong mỏi có lại được niềm an ủi giữa lúc chênh vênh như thằng An ngày xưa. Cuốn sách bìa xanh da trời - màu của niềm hy vọng như tên của quyển sách - nằm gọn trên tay, lần giở từng trang, tôi như kẻ lạc rẽ về được lối ngay.

Đặt bước chân đầu tiên trên con đường mi, tôi tiếp tc hành trình đời mình vi nim hân hoan và tràn tr hy vng

An Thu - Hậu Giang

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Có vị trí tựa núi, hướng biển, Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu ngoài công trình nhà thờ còn có nhiều tượng, phù điêu đẹp.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Nhắc đến Chân phước Anrê Phú Yên, không thể không kể về Dinh Trấn Biên Phú Yên, là một trung tâm hành chánh, quân sự vang bóng một thời của Đàng Trong, cũng là nơi có nhà nguyện đầu tiên trong công cuộc truyền giáo ở Phú Yên.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Một biểu tượng của đức tin
Một biểu tượng của đức tin
Nhà thờ Mồ tuy chỉ là một ngôi nguyện đường khiêm tốn nhưng lại là nơi lưu giữ lịch sử đức tin kiên cường của cộng đoàn tín hữu Bà Rịa.