Cảm nghiệm đức tin Công giáo từ một truyện ngắn

Có dịp đọc tập truyện “Bồ câu chung mái vòm” của nhà văn Dương Thụy (NXB Trẻ tái bản 2014), tôi thật ấn tượng với truyện ngắn “Giáo đường xuân”, cảm nghiệm dường như tác giả đã gợi mở đời sống đức tin Công giáo theo cách nhìn của một người ngoại đạo.

Bìa tập truyện "Bồ câu chung mái vòm"

Dương Thụy sinh năm 1975 tại Sài Gòn, một nhà văn nữ nổi tiếng với những tác phẩm viết về đời sống của người trẻ tại châu Âu bằng những trải nghiệm của mình từ những chuyến đi du học, tu nghiệp, công tác... Trong nhiều truyện ngắn, truyện dài, chị đã cho bạn đọc Việt Nam thấy và cảm nghiệm rõ nét hơn khung cảnh, cuộc sống và cả tình cảm của các nhân vật nơi trời Tây.

Trong “Giáo đường xuân” cũng vậy, ba nhân vật Phố, Lễ, Vũ đều là người Việt Nam, gặp nhau ở nước Pháp. Phố là du học sinh, Lễ là chủng sinh, còn Vũ là một linh mục, người đã định cư ở Pháp gần 20 năm. Phố và Lễ đã biết nhau khi còn ở Việt Nam vì cùng là sinh viên một trường đại học, giữa họ thời đi học “xen lẫn” một tình cảm mơ hồ nào đó, còn linh mục Vũ thì Phố mới được gặp tại thánh đường Toussaints. Tuy là người ngoại đạo nhưng chị thường dự thánh lễ vào sáng Chúa nhật vì theo Phố “ở đây cô đơn, buồn và bị nhiều bị áp lực. Nếu có đức tin và một tôn giáo để dựa vào thì tốt hơn...”. Lễ sinh ra trong một gia đình tràn ngập đức tin nên từ nhỏ anh được cha mẹ kỳ vọng vào con đường hiến dâng cho Chúa. Phố và Lễ gặp lại nhau tại Paris để rồi cả hai đều hiểu, mỗi người đều đã chọn con đường học tập hay phục vụ như ý nguyện.

“Giáo đường xuân” tuy chỉ là truyện ngắn nhưng khi đọc xong đã khiến tôi không khỏi suy nghĩ về đức tin Công giáo, như một dấu ấn đi sâu vào đời sống tinh thần của nhiều giáo dân Việt Nam. Đó là người mẹ ngoan đạo của Lễ với niềm tin sâu sắc, kỳ vọng vào người con trai sẽ trở thành “người thợ của Chúa”; là đời sống thánh hiến của linh mục Vũ hay của chủng sinh Lễ... mặc dù cuộc sống ở nước Pháp, ở châu Âu đang “tục hóa” nhưng họ vẫn không bị cám dỗ. Đặc biệt, linh mục Vũ chỉ huy ca đoàn, chơi đàn piano rất hay, khi giảng lễ đã làm giáo dân Pháp say sưa lắng nghe. Đọc những chi tiết ấy, độc giả tin rằng chỉ có trải nghiệm thực sự tác giả mới diễn tả được như thế. Cũng phải thôi, bởi chính Dương Thụy từng tâm sự:“Những truyện ngắn trong tập sách này được tôi viết sau khi đi du học về với nhiều kỷ niệm thân thương. Tôi vẫn thường mơ thấy lại những chú bồ câu đáng yêu dưới mái vòm nhà thờ yên ả...”.

Đọc “Giáo đường xuân” và nhiều truyện khác trong “Bồ câu chung mái vòm”, tôi nhận ra những giá trị tốt đẹp nhất về chân - thiện - mỹ mà tác giả gửi gắm cũng như tình yêu thiêng liêng của chị đối với nước Pháp và châu Âu. Cảm ơn nữ nhà văn đã cho tôi cùng được trải nghiệm, khám phá nhiều thú vị qua từng trang sách.

Bảo Lâm

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Có vị trí tựa núi, hướng biển, Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu ngoài công trình nhà thờ còn có nhiều tượng, phù điêu đẹp.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Nhắc đến Chân phước Anrê Phú Yên, không thể không kể về Dinh Trấn Biên Phú Yên, là một trung tâm hành chánh, quân sự vang bóng một thời của Đàng Trong, cũng là nơi có nhà nguyện đầu tiên trong công cuộc truyền giáo ở Phú Yên.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Một biểu tượng của đức tin
Một biểu tượng của đức tin
Nhà thờ Mồ tuy chỉ là một ngôi nguyện đường khiêm tốn nhưng lại là nơi lưu giữ lịch sử đức tin kiên cường của cộng đoàn tín hữu Bà Rịa.
Về chữ “bèn” và “nhưng” trong câu Kinh Lạy Cha
Về chữ “bèn” và “nhưng” trong câu Kinh Lạy Cha
Kinh Lạy Cha vẫn được đọc hằng ngày trong phụng vụ, trong đời sống đạo đức bình dân, tuy nhiên có câu kinh khó hiểu.