Chuyện kể, đằng sau một bài báo

Đã 5 năm trôi qua rồi, giờ ngồi đọc lại một bài báo cũ của mình trên trang Văn hóa của Công giáo và Dân tộc (CGvDT), tôi vẫn không thể quên hình ảnh của vị linh mục già, người từng rất nhiệt tình hỗ trợ tôi trong lần viết bài về cuộc triển lãm mà cha là người khởi xướng. Sự tận tình đầy trách nhiệm của ngài trong việc cung cấp thông tin, tư liệu viết bài cho phóng viên khiến tôi thực sự nghĩ ngài không hề già dù đã ở tuổi 76. Đó là linh mục GB. Nguyễn Đình Thi, cũng là vị tiền bối đồng sáng lập báo CGvDT.

Cố linh mục G.B Nguyễn Đình Thi

Khi biết tin nhà thờ Đức Bà Sài Gòn sắp diễn ra cuộc triển lãm ảnh nghệ thuật“Thánh diện Chúa Kitô”vào dịp lễ Phục sinh năm đó, và cũng được biết sự kiện này do Hội Huynh đệ Việt Nam phối hợp với giáo xứ Chánh tòa tổ chức, tôi đã tìm đến gặp linh mục Nguyễn Đình Thi, khi ấy là Chủ tịch Hội Huynh Đệ - người đã ấp ủ ý tưởng và lo liệu phần lớn cho triển lãm.

Cha Thi tiếp tôi tại văn phòng mà ngài vẫn làm việc ở số 1 Công xã Paris (quận 1, TPHCM). Trông ngài không được khỏe lắm, bàn tay run run, tiếng nói khó nghe do vừa trải qua một cơn tai biến. Ngài cho biết một số thông tin về cuộc triển lãm, tôi ghi chép những gì cần thiết và nghĩ sẽ cáo từ để đến hôm đi xem triển lãm, cảm nhận thêm từ thực tế rồi cứ thế viết bài. Thế nhưng, cha Thi có vẻ vẫn không an tâm khi chưa cho tôi xem “tận gốc” cuốn sách mà ngài đã sử dụng để chọn lọc, chụp lại 30 bức tranh nghệ thuật của các họa sĩ nổi tiếng từ thời Phục hưng. Cha nói tôi đợi một lát để ngài cho người về thư viện của mình ở đường Võ Thị Sáu mang cuốn sách đến. Trong lúc chờ đợi, tôi nghĩ về sự quá “kỹ lưỡng” của vị linh mục, dường như ngài không muốn tôi chỉ nghe suông mà phải xem qua cuốn sách để hiểu một cách rõ nét và cảm nhận sâu sắc hơn khi viết bài.

Rồi sách cũng được mang tới. Đó là cuốn có nhan đề “Khuôn mặt của Chúa Kitô” (Le Visage du Christ) của tác giả De Pierre Mornanal, xuất bản tại Paris (Pháp) năm 1938, bìa hơi cũ nhưng trong ruột, các hình ảnh vẫn rõ nét và đẹp. Đặt cuốn sách lên bàn, cha Thi lần giở và giới thiệu với tôi từng trang, những hình ảnh mà ngài đã chọn để chụp lại, phóng ra nhiều kích cỡ, phục vụ cho cuộc triển lãm. Ngài dịch cho tôi những dòng chú thích, đôi nét về các tác giả của những bức tranh nghệ thuật ấy. Trong lúc xem sách, nếu có ấn tượng với bức tranh hay tác giả nào, tôi lại hỏi ngài và đều được trả lời một cách kỹ càng. Thậm chí có những từ bằng tiếng nước ngoài tôi không nghe ra, cha lại cẩn thận ghi ra giấy. Tay ngài run run, tiếng nói có khi líu giọng nhưng rất nhiệt tình.

Tôi rất tâm đắc với chi tiết được cha chia sẻ về ý tưởng của ngài khi tổ chức cuộc triển lãm ấy. Đó là khi ngài nhận ra nhiều người Công giáo vẫn quen sử dụng một số bức tranh hay những hình ảnh về Chúa nhưng đôi khi lại không biết nguồn gốc tranh từ đâu, do ai vẽ, năm nào, trong hoàn cảnh nào... Thông qua cuộc triển lãm này, ngài đã hệ thống lại và cung cấp cho người xem những thông tin đáng quý ấy. Qua đó, có thể giúp nhiều người khám phá ra rằng văn hóa nghệ thuật Công giáo nói chung và hội họa nói riêng là một kho tàng rất giàu có...

Ngài muốn một nhà báo viết về văn hóa phải biết thấu đáo hơn những gì chỉ xem từ cuộc triển lãm! Tôi đã cảm nghiệm thêm điều này khi chia tay vị linh mục già. Lúc chào cha để về, ngài bắt tay tôi và hỏi thêm đôi điều về báo CGvDT hiện tại. Trong câu chuyện ngắn ngủi, tôi hiểu ngài dành tâm huyết để lo cho Hội Huynh Đệ Việt Nam, song vẫn còn rất quan tâm tới sự phát triển của tờ báo mà chính mình đã gầy dựng thuở ban đầu. Cha khích lệ tôi siêng đi đây đó để có những bài viết phong phú; hãy cứ mạnh dạn đề nghị ban biên tập tạo điều kiện về kinh phí cho những chuyến đi xa tác nghiệp...

Tôi giật mình. Ban đầu khi vừa gặp cha Thi, thấy dáng vẻ yếu ớt, bước đi chậm chạp của ngài, tôi cứ nghĩ chắc cha cũng chẳng còn tinh thần để làm việc hăng say nữa. Vậy mà không ngờ, cái tinh thần dấn thân cho việc chung vẫn đầy ắp ở ngài. Tiếc là cha không còn nhiều thời gian để có thể làm được những việc có ích như ngài muốn vì chỉ mấy tháng sau đó, ngài đã ra đi vĩnh viễn sau một cơn bạo bệnh.

Ngày 25.7 sắp tới là giỗ tròn 5 năm của linh mục Nguyễn Đình Thi. Viết câu chuyện nhỏ về một kỷ niệm với ngài trong số đặc biệt mừng sinh nhật 40 năm của CGvDT, tôi muốn góp thêm một hình ảnh đẹp về sự liên đới giữa hai thế hệ làm báo : Người khởi xướng tờ báo và người đang góp phần tiếp nối công trình ấy.

Liên Giang

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Có vị trí tựa núi, hướng biển, Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu ngoài công trình nhà thờ còn có nhiều tượng, phù điêu đẹp.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Nhắc đến Chân phước Anrê Phú Yên, không thể không kể về Dinh Trấn Biên Phú Yên, là một trung tâm hành chánh, quân sự vang bóng một thời của Đàng Trong, cũng là nơi có nhà nguyện đầu tiên trong công cuộc truyền giáo ở Phú Yên.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Một biểu tượng của đức tin
Một biểu tượng của đức tin
Nhà thờ Mồ tuy chỉ là một ngôi nguyện đường khiêm tốn nhưng lại là nơi lưu giữ lịch sử đức tin kiên cường của cộng đoàn tín hữu Bà Rịa.