Chuyện kể, đằng sau một bài báo

Đã 5 năm trôi qua rồi, giờ ngồi đọc lại một bài báo cũ của mình trên trang Văn hóa của Công giáo và Dân tộc (CGvDT), tôi vẫn không thể quên hình ảnh của vị linh mục già, người từng rất nhiệt tình hỗ trợ tôi trong lần viết bài về cuộc triển lãm mà cha là người khởi xướng. Sự tận tình đầy trách nhiệm của ngài trong việc cung cấp thông tin, tư liệu viết bài cho phóng viên khiến tôi thực sự nghĩ ngài không hề già dù đã ở tuổi 76. Đó là linh mục GB. Nguyễn Đình Thi, cũng là vị tiền bối đồng sáng lập báo CGvDT.

Cố linh mục G.B Nguyễn Đình Thi

Khi biết tin nhà thờ Đức Bà Sài Gòn sắp diễn ra cuộc triển lãm ảnh nghệ thuật“Thánh diện Chúa Kitô”vào dịp lễ Phục sinh năm đó, và cũng được biết sự kiện này do Hội Huynh đệ Việt Nam phối hợp với giáo xứ Chánh tòa tổ chức, tôi đã tìm đến gặp linh mục Nguyễn Đình Thi, khi ấy là Chủ tịch Hội Huynh Đệ - người đã ấp ủ ý tưởng và lo liệu phần lớn cho triển lãm.

Cha Thi tiếp tôi tại văn phòng mà ngài vẫn làm việc ở số 1 Công xã Paris (quận 1, TPHCM). Trông ngài không được khỏe lắm, bàn tay run run, tiếng nói khó nghe do vừa trải qua một cơn tai biến. Ngài cho biết một số thông tin về cuộc triển lãm, tôi ghi chép những gì cần thiết và nghĩ sẽ cáo từ để đến hôm đi xem triển lãm, cảm nhận thêm từ thực tế rồi cứ thế viết bài. Thế nhưng, cha Thi có vẻ vẫn không an tâm khi chưa cho tôi xem “tận gốc” cuốn sách mà ngài đã sử dụng để chọn lọc, chụp lại 30 bức tranh nghệ thuật của các họa sĩ nổi tiếng từ thời Phục hưng. Cha nói tôi đợi một lát để ngài cho người về thư viện của mình ở đường Võ Thị Sáu mang cuốn sách đến. Trong lúc chờ đợi, tôi nghĩ về sự quá “kỹ lưỡng” của vị linh mục, dường như ngài không muốn tôi chỉ nghe suông mà phải xem qua cuốn sách để hiểu một cách rõ nét và cảm nhận sâu sắc hơn khi viết bài.

Rồi sách cũng được mang tới. Đó là cuốn có nhan đề “Khuôn mặt của Chúa Kitô” (Le Visage du Christ) của tác giả De Pierre Mornanal, xuất bản tại Paris (Pháp) năm 1938, bìa hơi cũ nhưng trong ruột, các hình ảnh vẫn rõ nét và đẹp. Đặt cuốn sách lên bàn, cha Thi lần giở và giới thiệu với tôi từng trang, những hình ảnh mà ngài đã chọn để chụp lại, phóng ra nhiều kích cỡ, phục vụ cho cuộc triển lãm. Ngài dịch cho tôi những dòng chú thích, đôi nét về các tác giả của những bức tranh nghệ thuật ấy. Trong lúc xem sách, nếu có ấn tượng với bức tranh hay tác giả nào, tôi lại hỏi ngài và đều được trả lời một cách kỹ càng. Thậm chí có những từ bằng tiếng nước ngoài tôi không nghe ra, cha lại cẩn thận ghi ra giấy. Tay ngài run run, tiếng nói có khi líu giọng nhưng rất nhiệt tình.

Tôi rất tâm đắc với chi tiết được cha chia sẻ về ý tưởng của ngài khi tổ chức cuộc triển lãm ấy. Đó là khi ngài nhận ra nhiều người Công giáo vẫn quen sử dụng một số bức tranh hay những hình ảnh về Chúa nhưng đôi khi lại không biết nguồn gốc tranh từ đâu, do ai vẽ, năm nào, trong hoàn cảnh nào... Thông qua cuộc triển lãm này, ngài đã hệ thống lại và cung cấp cho người xem những thông tin đáng quý ấy. Qua đó, có thể giúp nhiều người khám phá ra rằng văn hóa nghệ thuật Công giáo nói chung và hội họa nói riêng là một kho tàng rất giàu có...

Ngài muốn một nhà báo viết về văn hóa phải biết thấu đáo hơn những gì chỉ xem từ cuộc triển lãm! Tôi đã cảm nghiệm thêm điều này khi chia tay vị linh mục già. Lúc chào cha để về, ngài bắt tay tôi và hỏi thêm đôi điều về báo CGvDT hiện tại. Trong câu chuyện ngắn ngủi, tôi hiểu ngài dành tâm huyết để lo cho Hội Huynh Đệ Việt Nam, song vẫn còn rất quan tâm tới sự phát triển của tờ báo mà chính mình đã gầy dựng thuở ban đầu. Cha khích lệ tôi siêng đi đây đó để có những bài viết phong phú; hãy cứ mạnh dạn đề nghị ban biên tập tạo điều kiện về kinh phí cho những chuyến đi xa tác nghiệp...

Tôi giật mình. Ban đầu khi vừa gặp cha Thi, thấy dáng vẻ yếu ớt, bước đi chậm chạp của ngài, tôi cứ nghĩ chắc cha cũng chẳng còn tinh thần để làm việc hăng say nữa. Vậy mà không ngờ, cái tinh thần dấn thân cho việc chung vẫn đầy ắp ở ngài. Tiếc là cha không còn nhiều thời gian để có thể làm được những việc có ích như ngài muốn vì chỉ mấy tháng sau đó, ngài đã ra đi vĩnh viễn sau một cơn bạo bệnh.

Ngày 25.7 sắp tới là giỗ tròn 5 năm của linh mục Nguyễn Đình Thi. Viết câu chuyện nhỏ về một kỷ niệm với ngài trong số đặc biệt mừng sinh nhật 40 năm của CGvDT, tôi muốn góp thêm một hình ảnh đẹp về sự liên đới giữa hai thế hệ làm báo : Người khởi xướng tờ báo và người đang góp phần tiếp nối công trình ấy.

Liên Giang

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Sinh ở đảo quốc Haiti (thuộc vùng biển Caribe), Hebert Logerie sang Mỹ định cư khi đang tuổi thiếu niên, sau đó tốt nghiệp đại học Rutgers (New Jersey). Từ khi còn rất trẻ, Logerie đã sớm sáng tác bằng tiếng Pháp (ký tên Hébert Logerie) và tiếng Anh (ký...
Tản mạn cà phê và người lính
Tản mạn cà phê và người lính
Có một thời, thập niên 1990, đi ngang các quán cà phê phía Bà Chiểu hay Bà Quẹo, thường nghe vẳng ra mấy câu hát “Mình, ba đứa hôm nay gặp nhau, nâng ly cà phê, với mùi hương ngạt ngào…”; hoặc “Cho tách cà phê, cô nàng xanh tóc/...
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Suốt nhiều thế kỷ, loài ngựa hoang Przewalski luôn đóng một vai trò trong truyền thống văn hóa Mông Cổ, nơi chúng là tượng trưng cho sự tự do của miền thảo nguyên bát ngát và sức sống bền bỉ.
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần  2.000 năm
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần 2.000 năm
Các chuyên gia tại Ðức đã khai quật một “nghĩa địa” quy mô lớn dành cho loài ngựa có từ thời La Mã, trong một phát hiện được giới nghiên cứu đánh giá là “vô cùng hiếm”.
Vui xuân nơi xứ đạo
Vui xuân nơi xứ đạo
Trước, trong và sau Tết cổ truyền, ở các giáo xứ đều có tổ chức đa dạng nhiều hoạt động vui Xuân. Thiếu nhi được tham gia nhiều trò chơi vận động, vui chơi, mang lại tiếng cười, niềm vui năm mới.