Thầy (Rabbi), một danh hiệu kính cẩn được dùng để chỉ các bậc thầy sáng giá về luật Do Thái. Chúa Giêsu Kitô được gọi là Thầy trong các sách Phúc Âm, cho thấy rằng Người được các thính giả nhìn nhận là một bậc thầy đáng kính.
Sự Dữ là thế lực đối nghịch và thù nghịch với Thiên Chúa. “Sự dữ không là một điều trừu tượng nhưng là một cá vị, một Satan, là Ác thần, là thiên thần đã chống lại Thiên Chúa” (GLHTCG 2851).
“Hãy đến mà xem”. Chúa Giêsu đã ngỏ lời như thế với hai môn đệ khi các ông lên tiếng hỏi “Rabbi! Thầy ở đâu?”. Hai môn đệ đến với Chúa, nhìn thấy nơi Chúa đang ở và ở lại với Chúa.
Dép, một dạng giày mở được dùng trong khí hậu ấm áp. Dụng cụ bao chân này có tầm quan trọng trong Sách Thánh. Cả hai việc xỏ và cởi dép thường được coi như một biểu tượng và việc đi chân không là dấu chỉ của sự tủi hổ, phiền muộn và túng nghèo.
Patres Ecclesiae, Fathers of the Church, Pères de l’Église Giáo: dạy dỗ; Phụ: cha. Giáo phụ: xem thầy dạy như cha mình; bậc thầy đáng kính. Giáo Phụ - giáo sĩ hoặc giáo dân – là các tác giả Kitô Giáo của những thế kỷ đầu, trổi vượt về các khảo luận thần học, có đời sống mẫu mực, và được Giáo Hội công nhận là Giáo Phụ.
Trong đoạn này, tuy Thánh Marcô viết về việc Chúa Giêsu chịu phép rửa, nhưng ngài không nhằm tường thuật việc đó. Bởi đó, Thánh Marcô chỉ dùng động từ “làm phép rửa” nhưng không mô tả chút gì về việc đó
Đức Giêsu đã đưa các môn đệ đi vào chiều sâu của lòng mình, của trái tim bên trong chi phối mọi hành động. Những giáo huấn của Ngài có tính nội tâm hơn và tận căn hơn, nên cũng khó giữ hơn.
Thánh lễ mùng Ba Tết được dâng để xin ơn thánh hóa công việc làm ăn trong năm mới. Vậy là, những công việc bình thường của cuộc nhân sinh cũng có thể trở thành phương thế cho Kitô hữu nên thánh.
Tết Nguyên đán là dịp lễ quan trọng nhất trong văn hóa của người Việt Nam. Ngày Tết thôi thúc những thành viên gia đình dù làm ăn sinh sống ở nơi xa, cũng vội vã quay về dưới mái ấm gia đình vui cảnh đoàn viên, hưởng chút hơi ấm mùa Xuân với những người mình yêu thương.