Một thời Giá Rai A...

Nhiều năm qua rồi, tôi vẫn bồi hồi nhớ thật nhiều về thời áo trắng ở một ngôi trường quê nhà. Nơi đó, 9 năm học đầu đời của tôi gắn với vô vàn kỷ niệm thân yêu.

Đó là trường Phổ thông cơ sở Giá Rai A, được gộp từ một trường tiểu học và trường cơ sở trung học liền kề. Năm năm ở bậc tiểu học, tôi và chúng bạn mài quần trên những bộ bàn ghế cũ, hít thở bụi gạch ở những dãy phòng học cuối trường. Sân ngập nước mặn khi nước lên, cỏ dại mọc xanh um trở thành kẻ thù của tụi nhóc trong những buổi lao động. Vậy mà cũng có mấy cây phượng lêu khêu sống được, thậm chí mỗi hè về vẫn cố gắng nở những chùm hoa đỏ thắm tít trên cao khiến cả trường ngỡ ngàng! Bên hông trường là ngôi chùa Nam tông Khmer cây cối tốt tươi hơn với sân cỏ xanh mướt, điểm tụ tập sinh hoạt, chơi trò chơi những ngày cuối tuần của học trò. Giữa giờ học, buồn ngủ, tôi thường dõi mắt qua cửa sổ ngó sang bên ấy, thấy bóng áo người tu mà lòng nhẹ nhõm cho dù không biết gì nhiều về tôn giáo.

Cổng trường Giá Rai A ngày nay

Cô Tám, cô Tía, cô Nhãn, thầy Giang... là những vị thầy đã khai tâm chúng tôi lứa tuổi ấy, ngay từ năm lớp 1, lớp 2. Tôi vẫn nhớ như in những giờ tập viết gò mình trên vở màu ngà với bút ngòi tre sắc bén cùng lọ mực tím hay xanh dương, rồi giờ chính tả mà thầy cô khắt khe từng dấu chấm phẩy, giọng đọc lên xuống... Thành quả bậc tiểu học của tôi chính là tên mình có trong danh sách học sinh giỏi văn vòng huyện.

Thời trung học cơ sở của tôi cũng rất đẹp. Phòng ốc mới xây khang trang hơn, lại rơi vào thời điểm được Unicef viện trợ nhiều trang thiết bị dạy và học toàn hàng ngoại nhìn là mê: đủ loại bản đồ cỡ lớn cùng những quả địa cầu to nhỏ cho môn địa lý, thiết bị thí nghiệm phong phú, và nhất là thiết bị dạy nghề như máy may, đồ điện, đồ làm vườn, máy công cụ nhỏ..., toàn hàng hiệu trong buổi đất nước còn bao cấp cái gì cũng hiếm. Người giáo viên gắn bó nhất với kỷ niệm học trò của tôi thời cấp II chính là cô hiệu trưởng Nguyễn Thị Bây, quê Gò Công Đông - Tiền Giang. Cô ở trong một căn nhà lá nhỏ đầu dãy nhà dành cho giáo viên, trong ấy, sách chiếm một nửa không gian chật hẹp. Cô Hiệu trưởng độc thân có người bạn thân thiết chính là mấy dây bầu trồng cạnh nhà thiết bị viện trợ kín mít, dây leo chi chít bò lên tường cao, kiên cường ra trái quanh năm bất chấp cái nóng kinh người. Tôi thường giúp cô tưới nước cho mấy dây bầu và mượn sách về đọc, toàn sách quý giúp nhiều cho nghiệp cầm phấn ngắn ngủi của tôi sau này.

Bạn bè nay như những cánh chim tung khắp phương trời, những tiết học địa lý hấp dẫn ngày nào, giờ có bạn đã chạm chân thực vào những miền đất xa xôi nhất trên bản đồ, không còn trừu tượng nữa. Nhiều bạn đã là thạc sĩ, bác sĩ, làm công tác nghiên cứu khoa học... Họ lớn lên ở đây, được nuôi dưỡng khởi nguồn từ mái trường này. Cũng có người không may mắn như thế, tảo tần với cái cuốc, chiếc bay trộn hồ, đen đúa với thời gian... Thầy cô của chúng tôi nay có người đã là cán bộ quản lý giáo dục các cấp, nhưng cũng có vị sớm giã từ bục giảng, rẽ qua một ngả mưu sinh khác.

Giá Rai A, nhớ mãi một thời!

Nguyễn Thành Công

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...