“Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà“

Anh bạn tôi tha thiết viết trên dòng trạng thái khi đang phượt tận cực Bắc: “Tưởng đi thật xa sẽ giúp tìm ra một phép màu để được sống thảnh thơi hoặc một nơi không còn nỗi buồn. Nhưng nó không có ở đây. Tất cả những gì tôi muốn là quay trở về...”.

Tâm trạng này đâu khó chia sẻ, bởi ai cũng từng gặp trong chính mình, đó là ham đi, càng xa càng tốt, rồi cuối cùng mệt nhoài. Nôn nao chuẩn bị cho hành trình, hồi hộp háo hức, để rồi khi đến chốn mong đợi, lại muốn bỏ về. Cảm xúc ấy, nào phải chỉ của riêng bạn tôi.

nghe.jpg (32 KB)

Chốn quê lao xao, hẻm nhỏ không ngày nào không có chuyện. Khi thì cãi cọ đôi co tiền nong, lúc ghen tuông tào lao, cả mấy việc li ti như rác vứt lỡ vướng bên này bên kia mấy chút, rồi rượu chè… Xóm không nhiều cái đẹp, con rạch chút xíu lềnh bềnh rác. Quán cà phê với vài chiếc ghế nhựa, không nhạc cũng chẳng hoa lá cành, xa chút đụng chợ chồm hổm loe hoe con cá, mớ rau. Cứ muốn đi, vali kéo xềnh xệch trên đường lổm chổm, lúc qua cầu, đứng đợi xe đường dài, đi đâu đó lên thành phố, “check-in” vé phi cơ ngắm mây trời, bấm nút “thoát” khỏi cái ồn ả oi bức của một xóm nghèo…

Nhưng, cũng như bạn tôi thiệt tình buông trên mạng: Cứ muốn về ngay thôi.

Nam diễn viên đình đám Leonardo di Caprio từng nói: “Ở đâu cũng có vấn đề!” không hề sai một chút nào. Tìm đến một chỗ thiệt xa, ngỡ khác hẳn, nhưng cảm giác xa xăm, thiêu thiếu một cái gì, rồi cuối cùng là nhớ nhà, nhớ quê, mong đường về đừng quá dài…

Bạn tôi đi suốt, công tác, thiện nguyện, phượt. Khi thì Tây Nguyên, lúc Tây Bắc, lúc lại miền Trung… Xe hơi, xe máy, máy bay. Ngắm sưu tập ảnh trên Facebook của anh ấy thấy ham, bởi trên từng cây số lung linh non sông gấm vóc. Nhưng khi bạn thốt ra nỗi mong ngóng từ trong lòng, mới biết sự thực “chốt” ở đây.

Háo hức chuẩn bị về, lại đặt vé, ngược hành trình còn mới toanh. Càng gần nhà càng ngóng suốt ra cửa sổ xe, cứ như đếm từng căn nhà thân thuộc: chỗ này có chiếc cầu cũ, qua cái chợ nhỏ, đến trường học… Tới quê, nhìn quán cà phê cóc thấy hay hay, rạch nhỏ không đến nỗi nào, và mái nhà gắn bó bao nhiêu năm trong con hẻm chật, thật ấm cúng biết bao. Mệt nhoài, nhưng hạnh phúc, một hạnh phúc phải quay một vòng hàng trăm, hàng nghìn cây số mới hiểu.

Nguyễn Thành Công

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Sinh ở đảo quốc Haiti (thuộc vùng biển Caribe), Hebert Logerie sang Mỹ định cư khi đang tuổi thiếu niên, sau đó tốt nghiệp đại học Rutgers (New Jersey). Từ khi còn rất trẻ, Logerie đã sớm sáng tác bằng tiếng Pháp (ký tên Hébert Logerie) và tiếng Anh (ký...
Tản mạn cà phê và người lính
Tản mạn cà phê và người lính
Có một thời, thập niên 1990, đi ngang các quán cà phê phía Bà Chiểu hay Bà Quẹo, thường nghe vẳng ra mấy câu hát “Mình, ba đứa hôm nay gặp nhau, nâng ly cà phê, với mùi hương ngạt ngào…”; hoặc “Cho tách cà phê, cô nàng xanh tóc/...
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Suốt nhiều thế kỷ, loài ngựa hoang Przewalski luôn đóng một vai trò trong truyền thống văn hóa Mông Cổ, nơi chúng là tượng trưng cho sự tự do của miền thảo nguyên bát ngát và sức sống bền bỉ.
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần  2.000 năm
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần 2.000 năm
Các chuyên gia tại Ðức đã khai quật một “nghĩa địa” quy mô lớn dành cho loài ngựa có từ thời La Mã, trong một phát hiện được giới nghiên cứu đánh giá là “vô cùng hiếm”.
Vui xuân nơi xứ đạo
Vui xuân nơi xứ đạo
Trước, trong và sau Tết cổ truyền, ở các giáo xứ đều có tổ chức đa dạng nhiều hoạt động vui Xuân. Thiếu nhi được tham gia nhiều trò chơi vận động, vui chơi, mang lại tiếng cười, niềm vui năm mới.