Nghĩa cử đẹp của những người hiến xác vì khoa học

Với ý nghĩ muốn cứu sống người khác hay phục vụ cho việc nghiên cứu khoa học, nhiều người đã không ngần ngại cam kết hiến tặng một bộ phận hay toàn bộ cơ thể của mình khi qua đời. Việc hiến xác, hiến tạng ở Việt Nam đã không còn là chuyện mới mẻ.

Những ý nghĩ nhân văn

Vốn rất yêu thích công tác xã hội nên đăng ký hiến xác với Yến Loan, 26 tuổi (ngụ quận 6, TPHCM) là một tâm niệm từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Loan nghĩ, khi mình chết đi, phần thân xác còn lại vẫn cống hiến và giúp ích rất nhiều cho khoa học, đặc biệt là các bạn sinh viên y khoa. Được giúp ích cho đời theo cách này, cô bạn trẻ rất sẵn lòng dù ban đầu gặp trở ngại từ phía gia đình. Thậm chí, khi Loan cầm tờ giấy đăng ký hiến xác về nhà đã bị cha xé bỏ vì không đồng tình. Cô phải cố gắng giải thích, thuyết phục để cha mẹ hiểu cho sự hy sinh của mình. Khi đồng cảm được với con gái, chính cha của Loan đã chở cô đến trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch (TPHCM) để xin lại một bản sao của tờ giấy đăng ký hiến xác khác.

Sinh viên trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch với nghi thức tri ân người hiến xác

Từng gặp tai nạn khi tham gia giao thông, giác mạc của chị Nguyễn Thị Linh (ngụ quận Gò Vấp, TP.HCM) bị hư do cú va chạm tông xe quá nặng, chị có thể bị mù vĩnh viễn nếu không kịp thời được thay giác mạc mới. Trong lúc “dầu sôi lửa bỏng” như thế, có một bệnh nhân vừa mới qua đời, trước đó đã đồng ý hiến thân xác mình để cứu giúp người, chính giác mạc của người này đã mang lại ánh sáng cho Linh. Khi sức khỏe ổn định và hồi phục, chị đã bàn với gia đình là sẽ hiến xác khi chết. Ban đầu ba mẹ Linh phản đối nhưng rồi chị đã lấy hình ảnh người hiến giác mạc cứu đôi mắt của mình để thuyết phục. Chị còn nhờ vị bác sĩ đã chăm sóc và phẫu thuật cấy ghép giác mạc cho mình thông tin rõ để ba mẹ hiểu thế nào là hiến xác, hiến tạng vì khoa học.

Chị Trần Thị Dậu (ngụ quận Bình Tân, TPHCM) đã đăng ký vào danh sách hiến giác mạc tại Bệnh viện Mắt TPHCM hơn 10 năm nay, tâm sự: “Khi chết đi con người ta sẽ chẳng mang theo được thứ gì trên đời. Thân xác phải chôn xuống đất rồi cũng sẽ hư nát, trở thành cát bụi. Hiến đi đôi giác mạc của mình sẽ cứu giúp được hai người mù...”. Chính bởi ý nghĩ rất nhân văn này nên chị đã không sợ gì khi hình dung một ngày không còn trên cõi đời, một bộ phận của cơ thể mình được lấy ra, trao cho người khác.

Lần mở hồ sơ

Đến Bộ môn Giải phẫu của trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch, tôi được hé lộ thêm nhiều điều ý nghĩa xung quanh chuyện hiến xác. Mở hồ sơ đăng ký hiến xác và nhận xác, thật ấn tượng trước lá phiếu của anh bạn trẻ Nguyễn Nhật Hoàng (sinh năm 1991). Phiếu được ký vào ngày 8.6.2006, khi Hoàng còn là cậu bé 15 tuổi. Trong tấm hình, Hoàng mặc áo trắng, đeo khăn quàng đỏ. Góc bên phải của đơn có ghi hàng chữ “Nhận xác ngày 13.5.2015”. Ông Hoàng Duy Hòa (Bộ phận tiếp nhận và xử lý xác) cho biết: “Nhật Hoàng nghiện ma túy nặng, từng nhiều lần cai nghiện nhưng không thành. Cậu ấy hiến xác vì muốn khi mình nằm xuống, cũng có thể giúp ích cho xã hội. Tháng 5 vừa rồi Hoàng bị sốc thuốc, tử vong và được đưa vào đây theo đúng tâm nguyện”.

Sau khi phục vụ nghiên cứu, người hiến xác sẽ được hỏa táng. Trường sẽ liên hệ thân nhân để trao lại tro cốt như yêu cầu trước đó, hoặc sẽ được thờ phụng chung tại Bàn thờ Tri ân của phòng bộ môn. Trong làn khói hương nghi ngút, tôi bắt gặp một di ảnh còn rất trẻ được đặt cạnh bên di ảnh những ông cụ, bà lão. Cô gái có tên Bích Thảo (quê Vĩnh Long), mất lúc 19 tuổi do tai nạn giao thông khi đang là sinh viên năm nhất. Gia đình đã hiến xác của Thảo, xem như làm một việc có ích cho đời.

Bình quân mỗi năm, Bộ môn Giải phẫu Trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch tiếp nhận hơn 300 hồ sơ tình nguyện hiến xác. Đến nay, đã có hơn 5.000 người đăng ký tại đây. Còn tại Đại học Y dược TPHCM, từ khi Bộ môn Giải phẫu nhận được lá đơn hiến thi hài đầu tiên vào năm 1993, tính đến đầu năm 2015, số lượng đăng ký đã là 23.800 người. Những con số này tiếp tục tăng lên theo thời gian.

Đôi khi chuyện hiến xác như có “duyên trời định”. Chẳng hạn như trường hợp một chị ở Nha Trang, năm 22 tuổi đột nhiên quyết định vượt đường xa vào TP.HCM để làm hồ sơ đăng ký hiến xác. Vài ngày sau chị mất trên đường đi làm từ thiện do tai nạn giao thông. Lê Anh Tuấn (Sinh năm 1982, quận 12, TP.HCM) có bệnh dị ứng, được xếp vào dạng bệnh lạ, làm đơn hiến xác năm 2010. Năm năm sau anh qua đời và xác được phục vụ cho công tác nghiên cứu bệnh dị ứng của y bác sĩ.

Ông Hoàng Duy Hòa đã có 20 năm làm công việc trông coi và xử lý xác tại trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch. Bất cứ lúc nào nghe tin báo là ông và những người cùng làm chung bộ phận lại tức tốc lên đường đến nhận xác về. Khi gia đình người hiến xác muốn thăm lại người thân của mình, ông Hòa phải tỉ mỉ tắm rửa lại những cái xác, đặt ngay ngắn lên bàn, phủ vải trắng nghiêm túc để người nhà có thể đến thăm. Có trường hợp vì luyến tiếc người thân, một năm người nhà vào thăm nhiều lần, ông vẫn vui vẻ hỗ trợ dù công việc rất vất vả. “Người hiến xác cho nghiên cứu là một hành động rất cao cả, nên sự vất vả của chúng tôi đâu đáng gì”, ông Hòa chia sẻ.

Câu chuyện về những người hiến tặng xác mang đến cho tôi ấn tượng khó phai. Ở đó, tôi cảm nghiệm được một bài học thật lớn về “con người”.

Võ Hồng Tuấn

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...