Người Việt đang dạy con “nhiều từ mới”

Nhiều bậc cha mẹ đang nói và viết một thứ “tiếng Việt mới”, được phủ sóng ở khắp nơi: dùng khi trò chuyện với các thành viên trong nhà, gọi điện nhắn tin trên điện thoại di động, đăng trên các mạng xã hội, chat, gửi thư điện tử..

Phát âm không chuẩn :

Không chỉ những lúc nựng nịu yêu chiều con cái, mà cả những câu hội thoại thông thường cũng được các bậc phụ huynh dùng “hiệu ứng đặc biệt” để trao đổi với con trẻ, nào là “đi nụ” (đi ngủ), “iu nhắm nhắm cơ” (yêu lắm lắm cơ), “ứ xèm” (ứ thèm), “pé mún gì?” (Bé muốn gì?)... Rồi từ đó, ông bà nội ngoại, cô dì chú bác anh chị cũng dùng giọng điệu ngọng nghịu dễ thương ấy của trẻ để giao lưu với nhau: “chồng iu, vợ iu”, “pà dắt pé đi chơi”, cứ như cả nhà đều bị hội chứng nói ngọng nói đớt và người duy nhất trong nhà phát âm chuẩn là đứa trẻ đã qua tuổi học nói.

Viết sai chính tả :

Ngoài những lỗi chính tả truyền thống kiểu “nái xe nạng nách đánh võng”, “biết dồi khổ nắm lói mãi”, “dất quyến dũ” nhầm lẫn giữa l - n, ch - tr, r - d - gi hoặc nhầm giữa dấu “ngã” với dấu “nặng” (đi mô rồi cụng nhớ về Nghệ Tịnh), nhầm dấu “hỏi” với dấu “nặng”... là những cách viết tắt thoải mái: wa = quá, wen = quen, hem = không, j = gì, ck = chồng, vk = vợ...

Viết như nói với giọng điệu đủ ba miền: “tềnh êu”, “nhiều chiện”, “xinh tóa”, “chiên da”, “ngon nhắm”, “si nghĩ”, “thâu rầu”...

Viết tắt cho tiếng Anh: G9 = good night (chúc ngủ ngon), 4U = for you (tặng bạn)...

Những lối viết mới đầu chỉ ở các cô cậu học trò nay đã lan đến dân văn phòng, đến các bậc phụ huynh và lọt cả vào giới chữ nghĩa, khiến nhiều người yêu tiếng Việt phải lắc đầu ngán ngẩm.

Thiếu nhất quán :

Nhiều gia đình dạy con theo kiểu làm gương, muốn dạy con phép tắc thì người lớn trong nhà lễ phép trước với trẻ. Con gọi “mẹ!” thì lập tức mẹ khoanh tay đáp “dạ, mẹ đây”, con đòi cái này cái kia thì cha cúi đầu đưa hai tay. Cháu hỏi “ông đi đâu? thì ông trả lời “thưa bé, ông đi họp ạ”. Vậy mà đứa bé ấy ra ngoài giao tiếp lại bị phê bình là hỗn, là nghênh ngang và không coi ai ra gì. Thì ra, chính cái cách người nhà quá lễ phép nhún nhường với con đã khiến trẻ cứ tưởng mình là “to nhất quả đất” nên khi đi học đi chơi tiếp xúc với mọi người, trẻ bắt bẻ người ngoài: “Sao cô không ạ cháu ? Bác sĩ phải đưa hai tay cho con chứ ? Thế chú chưa chào cháu à ? Cháu phải cho phép thì ông mới được ngồi nghe chưa”.

Người lớn đóng vai trẻ con để dạy trẻ, có ý giúp trẻ có nguyên mẫu để biết đường mà làm theo, ai ngờ đã không giúp trẻ phân biệt được ngôi thứ, ngữ điệu, thái độ thích hợp khi giao tiếp với từng đối tượng mà nhiều lúc còn khiến bé “không biết mình là ai”, ngỡ rằng mình được quyền như vậy, ai ai cũng phải đối xử với mình như thế mới chuẩn !

Chi bằng người lớn hãy ứng xử với nhau thật đúng ngôi thứ, dùng từ chính xác, phát âm “tròn vành rõ chữ” để trẻ học theo và vận dụng thích hợp, rằng nói với người trên thì thế nào, nói với người dưới ra sao, người bằng vai phải lứa thì được phép dùng từ gì, đừng như gia đình kia, đứa bé đã phải thắc mắc: “Ba ơi, tại sao ba gọi bà nội là ‘mẹ’ và gọi mẹ con là ‘bà’ ạ ?”, “Má ơi, có phải khi con lớn lên sẽ được phép gọi bạn con là ‘mày’ ?”

Dùng từ tối nghĩa :

Một bé gái xin phép được đi chơi với tụi trẻ con trong xóm, ba nó mặt tỉnh khô bảo: “Có giỏi thì đi đi !”. Bé ngẩn ra không hiểu vậy là ba cho đi hay không cho đi. Nhiều lần sau đó, với trải nghiệm thực tế, bé mới “dịch tiếng Việt ra tiếng Việt” ý của ba là: bố thách mày dám đi đấy, có nghĩa là không được đi.

Một lần khác, thấy con khổ sở vì lo lắng không đáp ứng được yêu cầu của lớp, mẹ nhận xét : “nhìn mặt con rất hoàn cảnh”, chắc là rút từ cụm từ “có hoàn cảnh khó khăn”. Cũng có khi ai đó trong nhà bình phẩm: “Nhà bạn ấy chẳng có gì ngoài điều kiện”, ý nói “điều kiện kinh tế khá giả”. Hoặc cố ý diễn đạt một cách lủng củng để nhấn mạnh : “đảm bảo sẽ rất là đẹp vô cùng luôn”.

Ai đó đã khuyên rằng: “Khi còn nhỏ, chúng ta sử dụng bút chì nhưng hiện giờ chúng ta lại sử dụng bút máy. Bạn có biết tại sao không? Bởi những sai lầm ở thời thơ ấu có thể tẩy xóa nhưng bây giờ thì không. Vì vậy, hãy đọc và viết một cách cẩn thận nếu không cuộc sống của bạn sẽ là một tờ giấy lau”. Các cụ dạy “Học ăn học nói học gói học mở”, chính sự dễ dãi, xuề xòa, tiện thể của một số bậc cha mẹ và người lớn chúng ta đã dần tạo ra một hệ thống từ mới trong giao tiếp, viết lách làm mất đi sự trong sáng của Tiếng Việt.

THẠC SĨ- BÁC SĨ LAN HẢI

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...