Nhớ bần!

Nhiều người thường nói, Sài Gòn là nơi thu hút những đặc sản của cả nước, nhất là cây trái vùng đồng bằng sông Cửu Long. Mùa nào thức nấy, muốn gì cứ ra chợ đều có cả. Vậy mà, có một thứ vẫn chưa thấy, đó là trái bần.

Cái tên “bần” nghe nghèo khổ thiệt! Nhưng đó là loài cây đặc trưng của vùng sông nước miền Tây, nhất là vùng nước lợ gần biển. Cây bần có rất nhiều câu chuyện gắn bó với người dân miền sông nước bao đời. Nhiều giai thoại gắn cây bần với lịch sử thường được người ta kể lại trong lúc trà dư tửu hậu.

nhoban.jpg (298 KB)

Chuyện rằng, thời “Gia Long tẩu quốc”, chúa Nguyễn Ánh bị quân Tây Sơn truy đuổi đến một nơi thuộc vùng ven sông ở Bến Tre, lúc bụng đói, được một người dân đem cho chén cơm nguội với mắm cá và mấy trái chua. Chúa ăn khen ngon, bèn hỏi đây là trái gì, người nông dân thật thà trả lời đó là trái bần. Được chủ nhà dẫn ra bờ sông thực mục sở thị loài cây cho trái hấp dẫn này, chúa thấy chúng giống như cây liễu soi bóng xuống nước, bèn đặt tên là “thủy liễu”, chứ gọi bần nghe chẳng thanh tao. Giai thoại là vậy, tên “thủy liễu” nghe cũng hay, nhưng dân gian có mấy người gọi, và từ bao đời nó cứ vẫn là bần.

Cặp bờ sông, bên ngoài đám dừa nước mà người nông dân thường trồng để lấy lá lợp nhà và cũng để tránh sạt lở, là hàng bần trổ nhánh ra sông. Rễ bần ăn sâu dưới đất bùn, tụm lại thành từng khóm quanh gốc trông khá lạ mắt. Bông bần rất đẹp, hai hoặc ba bông chụm lại, mặt ngoài màu lục, mặt trong màu trắng, hoặc phớt hồng. Thùy hoa khép vào nhau bọc lấy hàng trăm cái nhụy tựa những cái kim khâu nửa trắng muốt, nửa đỏ thắm ôm ấp một cái hạt nhân nhỏ xíu, tròn mẩy. Đầu mỗi nhụy hoa vương mấy hạt phấn vàng, quyến rũ những đàn ong tìm đến hút mật. Đặc biệt, những tháng gần Tết, vào những đêm không trăng, đi xuồng hay ghe dọc bờ sông, sẽ thấy một cảnh tượng vô cùng hấp dẫn. Không biết tự hồi nào, hàng trăm, hàng ngàn con đom đóm tìm đến đám bần lập lòe chớp tắt, không khác gì những cây Noel nơi phố thị…

Ngoài món chua khoái khẩu của các chị em, ăn sống với muối ớt hay mắm ruốc, bần còn dùng trong bữa cơm gia đình qua bàn tay chế biến của những người nông dân chất phác. Nào là canh chua cá linh nấu với bần, bần chua ăn cùng mắm sống, bần chín dầm cá kho hay mắm kho…

Ngoài ra, bần còn là món nhậu của các tửu đồ. Có lần, một bác sau khi nhâm nhi trái bần và ly rượu đế đã gật gù, đọc:

“Bần cưa khúc bự vô phương vác

Cú tại màng tang đứng chết trân…”

Mọi người biết bác nhại lại câu điển tích xưa: “Bần cư náo thị vô nhân vấn/ Phú tại sơn lâm hữu khách tầm”, được hiểu là “nghèo ở giữa chốn đô hội nhộn nhịp cũng chả ai thèm hỏi, còn giàu ở nơi xa xôi cũng có kẻ đến tìm”. Tình cảnh rất hợp với cây bần nên ai nấy vỗ tay khoái trá, khiến buổi gặp mặt lại thêm phần hào hứng.

LÊ DU

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Sinh ở đảo quốc Haiti (thuộc vùng biển Caribe), Hebert Logerie sang Mỹ định cư khi đang tuổi thiếu niên, sau đó tốt nghiệp đại học Rutgers (New Jersey). Từ khi còn rất trẻ, Logerie đã sớm sáng tác bằng tiếng Pháp (ký tên Hébert Logerie) và tiếng Anh (ký...
Tản mạn cà phê và người lính
Tản mạn cà phê và người lính
Có một thời, thập niên 1990, đi ngang các quán cà phê phía Bà Chiểu hay Bà Quẹo, thường nghe vẳng ra mấy câu hát “Mình, ba đứa hôm nay gặp nhau, nâng ly cà phê, với mùi hương ngạt ngào…”; hoặc “Cho tách cà phê, cô nàng xanh tóc/...
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Suốt nhiều thế kỷ, loài ngựa hoang Przewalski luôn đóng một vai trò trong truyền thống văn hóa Mông Cổ, nơi chúng là tượng trưng cho sự tự do của miền thảo nguyên bát ngát và sức sống bền bỉ.
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần  2.000 năm
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần 2.000 năm
Các chuyên gia tại Ðức đã khai quật một “nghĩa địa” quy mô lớn dành cho loài ngựa có từ thời La Mã, trong một phát hiện được giới nghiên cứu đánh giá là “vô cùng hiếm”.
Vui xuân nơi xứ đạo
Vui xuân nơi xứ đạo
Trước, trong và sau Tết cổ truyền, ở các giáo xứ đều có tổ chức đa dạng nhiều hoạt động vui Xuân. Thiếu nhi được tham gia nhiều trò chơi vận động, vui chơi, mang lại tiếng cười, niềm vui năm mới.