Nhớ người hát xẩm rong

Hình như thứ âm nhạc dễ khiến tâm hồn tôi rung động nhất lại là âm nhạc của những người hát xẩm.

chẳng biết vì tiếng đàn bầu quá thánh thót, tiếng nhị quá nỉ non, vì những khuôn mặt khắc khổ với đôi tay gầy guộc, đen nhẻm kia vẫn có thể vuốt bay lên những cung phím ngân nga, vì sự thương cảm sâu sắc tới những số phận hẩm hiu hơn mình hay vì những ký ức còn lưu lại của tuổi thơ tôi? Có lẽ là tất cả.

Nhớ lại hồi bé, khi ấy tôi mới khoảng 6, 7 tuổi, hay theo mẹ ra cơ quan. Đó là cửa hàng bách hóa rất rộng nằm ngay một ngã ba. Nơi đây nhộn nhịp bởi là giao lộ của các tuyến đường từ các huyện về thành phố, vì vậy hằng ngày tôi thường được chứng kiến rất nhiều thứ diễn ra. Có những người đánh xe bò đi ngang, ngồi nghỉ lại và ăn tạm bữa trưa với mấy chiếc bánh đa vừng khô khốc. Tôi thương những con bò gầy, gò cổ kéo những xe hàng đầy lên dốc, thương những người phu xe cơ hàn, vất vả... Những cảnh đời lầm than nhưng hiền hòa ngày ngày vẫn trôi qua như thế và lòng cô bé 6 tuổi là tôi lúc đó đã chộn rộn rất nhiều cảm xúc, trắc ẩn. Nhưng có lẽ ấn tượng với tôi nhất lúc ấy vẫn là tiếng đàn của những người hát xẩm rong. Sân bách hóa ngày ấy rộng và đầy khách ra vào nên rất nhiều toán xẩm dừng lại gẩy đàn và xin tiền ở đó. Một con bé nhỏ tí như tôi chưa đủ tâm hồn để có thể hiểu được thứ ngôn ngữ thánh thót, du dương đôi khi nức nở, nỉ non đến não nùng... nhưng không hiểu sao mỗi khi những âm thanh ấy cất lên, tôi đều cảm thấy như trái tim non nớt của mình muốn tan chảy, cảm thấy có điều gì đó thật buồn ẩn chứa trong tiếng nhị, tiếng đàn. Những người xẩm thường là đàn ông trung niên bị mù với gương mặt khắc khổ, dắt theo vợ hoặc đứa con gầy gò, trước mặt họ thường để một chiếc mũ hoặc một cái rổ nhỏ để xin sự bố thí của người qua đường. Mỗi lần như thế, tôi thường thúc giục mẹ ra cho tiền, hoặc nếu có kẹo, tôi cũng thường đem cho những đứa trẻ đi theo. Tôi vẫn có thói quen dành cả buổi ngồi nghe và theo dõi họ. Những ngày may mắn, thấy chiếc mũ dần đầy những đồng tiền lẻ, tôi cảm giác vui vui như chính mình kiếm được. Những ngày không may, nhìn chiếc mũ nằm trơ trọi dưới đất, tự nhiên lòng tôi cũng thấy chùng xuống. Lúc ấy, tôi chỉ ước gì mình có nhiều tiền để cho họ.

Năm tháng dần trôi, mọi thứ dần khác, những người hát rong với loa hiện đại xuất hiện rất nhiều, hy hữu lắm mới nhìn thấy một người hát xẩm rong như xưa. Mỗi lần thấy họ, bao kỷ niệm ngày nào chợt ùa về, cảm xúc trong tôi lại đong đầy. Và dù chẳng đáng là bao, tôi vẫn luôn dừng lại, đặt vào chiếc rổ của họ một chút tiền bằng hai tay với cả tấm lòng.

Minh Thu (Thanh Hóa)

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Sinh ở đảo quốc Haiti (thuộc vùng biển Caribe), Hebert Logerie sang Mỹ định cư khi đang tuổi thiếu niên, sau đó tốt nghiệp đại học Rutgers (New Jersey). Từ khi còn rất trẻ, Logerie đã sớm sáng tác bằng tiếng Pháp (ký tên Hébert Logerie) và tiếng Anh (ký...
Tản mạn cà phê và người lính
Tản mạn cà phê và người lính
Có một thời, thập niên 1990, đi ngang các quán cà phê phía Bà Chiểu hay Bà Quẹo, thường nghe vẳng ra mấy câu hát “Mình, ba đứa hôm nay gặp nhau, nâng ly cà phê, với mùi hương ngạt ngào…”; hoặc “Cho tách cà phê, cô nàng xanh tóc/...
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Suốt nhiều thế kỷ, loài ngựa hoang Przewalski luôn đóng một vai trò trong truyền thống văn hóa Mông Cổ, nơi chúng là tượng trưng cho sự tự do của miền thảo nguyên bát ngát và sức sống bền bỉ.
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần  2.000 năm
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần 2.000 năm
Các chuyên gia tại Ðức đã khai quật một “nghĩa địa” quy mô lớn dành cho loài ngựa có từ thời La Mã, trong một phát hiện được giới nghiên cứu đánh giá là “vô cùng hiếm”.
Vui xuân nơi xứ đạo
Vui xuân nơi xứ đạo
Trước, trong và sau Tết cổ truyền, ở các giáo xứ đều có tổ chức đa dạng nhiều hoạt động vui Xuân. Thiếu nhi được tham gia nhiều trò chơi vận động, vui chơi, mang lại tiếng cười, niềm vui năm mới.