Nhớ người hát xẩm rong

Hình như thứ âm nhạc dễ khiến tâm hồn tôi rung động nhất lại là âm nhạc của những người hát xẩm.

chẳng biết vì tiếng đàn bầu quá thánh thót, tiếng nhị quá nỉ non, vì những khuôn mặt khắc khổ với đôi tay gầy guộc, đen nhẻm kia vẫn có thể vuốt bay lên những cung phím ngân nga, vì sự thương cảm sâu sắc tới những số phận hẩm hiu hơn mình hay vì những ký ức còn lưu lại của tuổi thơ tôi? Có lẽ là tất cả.

Nhớ lại hồi bé, khi ấy tôi mới khoảng 6, 7 tuổi, hay theo mẹ ra cơ quan. Đó là cửa hàng bách hóa rất rộng nằm ngay một ngã ba. Nơi đây nhộn nhịp bởi là giao lộ của các tuyến đường từ các huyện về thành phố, vì vậy hằng ngày tôi thường được chứng kiến rất nhiều thứ diễn ra. Có những người đánh xe bò đi ngang, ngồi nghỉ lại và ăn tạm bữa trưa với mấy chiếc bánh đa vừng khô khốc. Tôi thương những con bò gầy, gò cổ kéo những xe hàng đầy lên dốc, thương những người phu xe cơ hàn, vất vả... Những cảnh đời lầm than nhưng hiền hòa ngày ngày vẫn trôi qua như thế và lòng cô bé 6 tuổi là tôi lúc đó đã chộn rộn rất nhiều cảm xúc, trắc ẩn. Nhưng có lẽ ấn tượng với tôi nhất lúc ấy vẫn là tiếng đàn của những người hát xẩm rong. Sân bách hóa ngày ấy rộng và đầy khách ra vào nên rất nhiều toán xẩm dừng lại gẩy đàn và xin tiền ở đó. Một con bé nhỏ tí như tôi chưa đủ tâm hồn để có thể hiểu được thứ ngôn ngữ thánh thót, du dương đôi khi nức nở, nỉ non đến não nùng... nhưng không hiểu sao mỗi khi những âm thanh ấy cất lên, tôi đều cảm thấy như trái tim non nớt của mình muốn tan chảy, cảm thấy có điều gì đó thật buồn ẩn chứa trong tiếng nhị, tiếng đàn. Những người xẩm thường là đàn ông trung niên bị mù với gương mặt khắc khổ, dắt theo vợ hoặc đứa con gầy gò, trước mặt họ thường để một chiếc mũ hoặc một cái rổ nhỏ để xin sự bố thí của người qua đường. Mỗi lần như thế, tôi thường thúc giục mẹ ra cho tiền, hoặc nếu có kẹo, tôi cũng thường đem cho những đứa trẻ đi theo. Tôi vẫn có thói quen dành cả buổi ngồi nghe và theo dõi họ. Những ngày may mắn, thấy chiếc mũ dần đầy những đồng tiền lẻ, tôi cảm giác vui vui như chính mình kiếm được. Những ngày không may, nhìn chiếc mũ nằm trơ trọi dưới đất, tự nhiên lòng tôi cũng thấy chùng xuống. Lúc ấy, tôi chỉ ước gì mình có nhiều tiền để cho họ.

Năm tháng dần trôi, mọi thứ dần khác, những người hát rong với loa hiện đại xuất hiện rất nhiều, hy hữu lắm mới nhìn thấy một người hát xẩm rong như xưa. Mỗi lần thấy họ, bao kỷ niệm ngày nào chợt ùa về, cảm xúc trong tôi lại đong đầy. Và dù chẳng đáng là bao, tôi vẫn luôn dừng lại, đặt vào chiếc rổ của họ một chút tiền bằng hai tay với cả tấm lòng.

Minh Thu (Thanh Hóa)

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Có vị trí tựa núi, hướng biển, Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu ngoài công trình nhà thờ còn có nhiều tượng, phù điêu đẹp.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Nhắc đến Chân phước Anrê Phú Yên, không thể không kể về Dinh Trấn Biên Phú Yên, là một trung tâm hành chánh, quân sự vang bóng một thời của Đàng Trong, cũng là nơi có nhà nguyện đầu tiên trong công cuộc truyền giáo ở Phú Yên.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Một biểu tượng của đức tin
Một biểu tượng của đức tin
Nhà thờ Mồ tuy chỉ là một ngôi nguyện đường khiêm tốn nhưng lại là nơi lưu giữ lịch sử đức tin kiên cường của cộng đoàn tín hữu Bà Rịa.