Nhớ quê

Sáng nay đi tập thể dục về ngang qua dãy nhà trọ, chị chợt xao xuyến khi nghe câu hát ru vẳng ra: “Gió đưa, gió đẩy về rẫy ăn còng - Về sông ăn cá, về giồng ăn dưa…”. Ðã từ lâu, chị chưa về thăm vùng sông nước gần cửa biển quê mình, nơi có rẫy, có cá, có còng, có dưa.

Hồi đó, quê chị rất nghèo. Cả xã không có chợ, mọi người đều phải tự cung tự cấp cho bữa cơm hằng ngày. Lúa thì làm một vụ vào thời điểm nước ngọt, đến mùa nước mặn thì ruộng rẫy bỏ trơ, nứt nẻ. Người lớn lúc này đi móc mương, bồi liếp, ra sông rạch bắt tôm cá, hoặc đi làm mướn ở nơi khác, kiếm thêm thu nhập. Trẻ nhỏ ngoài thời gian đến trường, ở nhà trông em thì ra ruộng bắt cua, bắt còng…

nhoque.jpg (684 KB)
Quê nhà yêu dấu

Lúc đó sao mà đứa nào cũng giỏi! Ốm yếu như chị, ngón chân bé xíu không thể ấn vào hang còng ở ruộng để cho chúng trồi lên, thì cũng có cách tóm con vật nhỏ bé này. Chỉ cần một đoạn que nhỏ buộc vào đó sợi dây treo cái bông dâm bụt còn búp, chị đã trở thành “sát thủ” còng.

Lớn hơn một chút, chị xách giỏ theo ba đi soi vào mỗi buổi tối không trăng. Lần đầu, dõi theo ánh đèn bình ắc quy, chị sợ chết điếng khi nhìn thấy những ánh mắt xanh vàng lấp lánh. Ba chỉ cho chị biết đâu là mắt của loài ếch, nhái, đâu là mắt của rắn. Mỗi tối đi vài tiếng đồng hồ, cái giỏ trên tay của chị đã nặng trĩu, nào là cá, ếch, cua, thừa mứa cho bữa ăn ngày hôm sau.

Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi. Khi trở thành thiếu nữ, không còn theo bè bạn bắt còng, bắt cá, chị chèo ghe ra thị trấn học. May mắn chị có người cha không theo quan niệm khá phổ biến thời đó, “lấy thúng đong lúa, chứ ai lấy thúng đong chữ”, “con gái học nhiều để làm gì?”. Chị xong cấp ba và vào trường sư phạm, rồi lập gia đình, giã từ không chút luyến lưu vùng quê nghèo khó.

Theo chồng về thành thị, gạo trắng nước trong, chị xem như mình đã được đổi đời. Thời gian trôi đi, cha mẹ không còn, các em cũng có công ăn việc làm, không còn bám ruộng vườn, chân lấm tay bùn nữa nên hầu như chị không còn nhớ gì đến nơi chôn nhau cắt rốn. Họa chăng, hằng năm đến mùa hạn mặn, nghe báo chí nói về một nơi mà người dân phải thức trắng đêm canh từng giọt nước ngọt, chị thoáng nhớ đến quê.

Để hôm nay, lòng chị bỗng xốn xang khi nghe câu hát ru kia. Từng hình ảnh thân thương thời thơ ấu như cuốn phim chiếu chậm trước mắt chị. “Mình có ích kỷ và bội bạc quá không?”, chị thầm nghĩ.  

Xách giỏ ra chợ, chị tìm đến một cô gái thường bán cua, còng bên Cần Giờ qua, mua một mớ. Trưa nay phải nấu một nồi canh chua còng với lá me non ăn cùng mắm ruốc. Chị dự tính nói với chồng, cuối tuần này về thăm quê. Rồi chồng chị sẽ hỏi, “Quê còn ai đâu mà về?”. Chị sẽ nói, “Ở đó vẫn còn tuổi thơ em mà!”

Lê Du

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Sinh ở đảo quốc Haiti (thuộc vùng biển Caribe), Hebert Logerie sang Mỹ định cư khi đang tuổi thiếu niên, sau đó tốt nghiệp đại học Rutgers (New Jersey). Từ khi còn rất trẻ, Logerie đã sớm sáng tác bằng tiếng Pháp (ký tên Hébert Logerie) và tiếng Anh (ký...
Tản mạn cà phê và người lính
Tản mạn cà phê và người lính
Có một thời, thập niên 1990, đi ngang các quán cà phê phía Bà Chiểu hay Bà Quẹo, thường nghe vẳng ra mấy câu hát “Mình, ba đứa hôm nay gặp nhau, nâng ly cà phê, với mùi hương ngạt ngào…”; hoặc “Cho tách cà phê, cô nàng xanh tóc/...
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Suốt nhiều thế kỷ, loài ngựa hoang Przewalski luôn đóng một vai trò trong truyền thống văn hóa Mông Cổ, nơi chúng là tượng trưng cho sự tự do của miền thảo nguyên bát ngát và sức sống bền bỉ.
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần  2.000 năm
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần 2.000 năm
Các chuyên gia tại Ðức đã khai quật một “nghĩa địa” quy mô lớn dành cho loài ngựa có từ thời La Mã, trong một phát hiện được giới nghiên cứu đánh giá là “vô cùng hiếm”.
Vui xuân nơi xứ đạo
Vui xuân nơi xứ đạo
Trước, trong và sau Tết cổ truyền, ở các giáo xứ đều có tổ chức đa dạng nhiều hoạt động vui Xuân. Thiếu nhi được tham gia nhiều trò chơi vận động, vui chơi, mang lại tiếng cười, niềm vui năm mới.