Phố đi bộ ở châu Âu

Du lịch châu Âu, tôi rất ấn tượng trước những phố đi bộ. Nhiều nơi có các con phố nhỏ tồn tại đã hằng trăm năm.

Sau khi nhựa đường được phát minh, người châu Âu không “đào” những viên gạch hàng trăm năm tuổi lên, cũng không giải tỏa những ngôi nhà cổ để quy hoạch lại thành phố. Họ “biến” những con phố nhỏ ngày xưa dành cho xe ngựa làm phố đi bộ với các cửa hàng hai bên. Cuối những phố đi bộ là quảng trường cũng được lát những viên đá cả trăm năm tuổi. Nơi đây cũng có những cửa hàng, những tượng đài và đài phun nước để du khách chụp ảnh. Đặc biệt, quảng trường còn là nơi kiếm sống của những nghệ sĩ đường phố.

Một phố đi bộ ở Đức

Buổi sáng, khi mặt trời chưa lên cao, những nghệ sĩ đã bày đàn, kèn, trống để trình diễn. Cạnh họ là chiếc hộp cho du khách bỏ tiền vào. Ai bỏ bao nhiêu cũng được. Chiều, khi nắng tắt, những nghệ sĩ đường phố lại xuất hiện. Có người ăn mặc như những chú hề, nếu là phụ nữ thì như búp bê robot. Với thùng tiền trước mặt, tùy theo mệnh giá tiền khách bỏ vào mà robot múa nhiều hay ít. Không phải múa cho có mà trình diễn nghệ thuật hẳn hoi. Có người chơi đàn guitar hay mangdolin, violon đơn lẻ. Du khách vây quanh cứ thoải mái nghe. Ai muốn chụp ảnh, họ cũng cười vui vẻ. Xong màn biểu diễn, họ thu xếp dụng cụ chào du khách ra về, không một chút tự ti mặc cảm.

Những nghệ sĩ đường phố tại quảng trường ở Đức, Hà Lan hay Bỉ..., bất kể là người nước nào, họ vẫn có thể nói được tiếng Anh trôi chảy và khá am tường lãnh vực họ hoạt động như âm nhạc, kịch nghệ... Du khách thắc mắc hay yêu cầu trình diễn một bản nhạc hay tiết mục nào đó, họ đều đáp ứng.

Nghệ sĩ đường phố đang biểu diễn say sưa

Phố đi bộ tại châu Âu bằng gạch đá, không thấy thùng rác và cả rác. Khi chiều xuống, từng đoàn người đi dài dài giữa hai hàng cửa hiệu. Có người tạt vào một cửa hàng nào đó. Có người từ một cửa hàng đi ra và nhập vào đoàn người đang đi bộ về phía quảng trường. Điều đáng ngạc nhiên là tất cả không gây ồn ào. Họ đi, cười nói vừa đủ nghe. Tuyệt nhiên không hề có tiếng chửi thề hay tranh cãi.

Có rất nhiều phố đi bộ tại các thành phố lớn nhỏ của châu Âu. Các phố như một dòng chảy về tâm là quảng trường. Đến châu Âu, du khách phải đi bộ nhiều, bởi các phương tiện giao thông luôn phải đậu xa những con phố đi bộ. Ngay cả người có nhà trong phố ấy cũng phải để xe ở bãi giữ xe bên ngoài. Đúng như tên gọi của nó, phố chỉ dành cho người đi bộ.

Nguyễn Ngọc Hà

tin liên quan

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Sinh ở đảo quốc Haiti (thuộc vùng biển Caribe), Hebert Logerie sang Mỹ định cư khi đang tuổi thiếu niên, sau đó tốt nghiệp đại học Rutgers (New Jersey). Từ khi còn rất trẻ, Logerie đã sớm sáng tác bằng tiếng Pháp (ký tên Hébert Logerie) và tiếng Anh (ký...
Tản mạn cà phê và người lính
Tản mạn cà phê và người lính
Có một thời, thập niên 1990, đi ngang các quán cà phê phía Bà Chiểu hay Bà Quẹo, thường nghe vẳng ra mấy câu hát “Mình, ba đứa hôm nay gặp nhau, nâng ly cà phê, với mùi hương ngạt ngào…”; hoặc “Cho tách cà phê, cô nàng xanh tóc/...
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Suốt nhiều thế kỷ, loài ngựa hoang Przewalski luôn đóng một vai trò trong truyền thống văn hóa Mông Cổ, nơi chúng là tượng trưng cho sự tự do của miền thảo nguyên bát ngát và sức sống bền bỉ.
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần  2.000 năm
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần 2.000 năm
Các chuyên gia tại Ðức đã khai quật một “nghĩa địa” quy mô lớn dành cho loài ngựa có từ thời La Mã, trong một phát hiện được giới nghiên cứu đánh giá là “vô cùng hiếm”.
Vui xuân nơi xứ đạo
Vui xuân nơi xứ đạo
Trước, trong và sau Tết cổ truyền, ở các giáo xứ đều có tổ chức đa dạng nhiều hoạt động vui Xuân. Thiếu nhi được tham gia nhiều trò chơi vận động, vui chơi, mang lại tiếng cười, niềm vui năm mới.