Thánh ca nuôi dưỡng tâm hồn

“Người nghèo đói không nhà, xác xơ khốn khổ. Người hành khất không nơi nương tựa, bên lề đường bơ vơ. Họ là con Thiên Chúa. Họ là anh em của ta” (Xin mở rộng tay con, Nguyên Kha). Tôi chợt nhớ về bài thánh ca này và những bài nhạc đạo ngày bé, theo tôi lớn lên…

thanhca.jpg (42 KB)

Nhà tôi ở trong xóm đạo, cách nhà thờ một con sông. Đi qua cầu là tới không gian thiêng thánh. Vì vậy, từ nhỏ, bà đã dạy dù làm gì, nói gì cũng ý tứ, không hò hét lớn tiếng, không văng tục chửi thề, không phải vì bên kia sông là chốn đông người tới lui mà còn vì bên kia có… Chúa! Bất kỳ vị trí nào ở nhà nhìn qua cũng thuộc về không gian nhà thờ. Sáng, 5 giờ, bà con đi lễ. Trời chưa chạng vạng, nằm trong giường tôi đã nghe tiếng thánh ca vang vọng. Cha sở có mấy đĩa nhạc hát hết bộ này sang bộ khác, tôi đều thuộc hết. Đời cha sở khác về cũng vậy. Nếu ai đó cần tiếng chuông đồng hồ để báo thức, thì tôi có tiếng thánh ca. Những lời nhạc êm dịu, thiết tha từ tấm bé đã đi vào tâm hồn, gieo rắc những ý nghĩ thiện lành. Lớn lên, khi ở tuổi thiếu niên, tôi vào ca đoàn, học đàn và cả học làm ca trưởng. Sau khi hoàn thành buổi lễ đầu tiên, trọn vẹn, niềm vui chưa kịp tắt trên môi, sơ nhất kéo tôi vào phòng thánh, ân cần: “Dạy cho con nhiều không phải thiên vị hay để con hơn ai đâu, nhưng để phục vụ. Khi phục vụ mọi người, mình mới có giá trị. Con đừng sợ sệt, lo lắng quá, mà mạnh dạn lên”. Ngày ấy, tôi chẳng hiểu bao nhiêu nhưng khi được động viên, chỉ biết rằng hãy gắn bó.

Tôi cảm nghiệm mình rất may mắn vì tuổi thơ sống trong bầu khí cộng đoàn, được gần gũi nhà Chúa. Những lúc buồn lòng hay mệt nhoài (dù sau này nhìn lại chỉ những chuyện vu vơ), tôi có thể sang nhà thờ, đệm một vài bài thánh ca, bật âm lượng vừa phải để tự hát, tự cầu nguyện. Ở nhà, mẹ cũng có chân trong ca đoàn. Chiều chiều, mẹ chỉ toàn bật nhạc đạo êm êm tha thiết trong gia đình. Mái nhà thêm ấm cúng. Năm tháng trôi đi, tôi vào đại học, ở lưu xá sinh viên Công giáo. Lũ chúng tôi xuất thân từ những xứ đạo khác nhau ở khắp miền lục tỉnh, nhưng may mắn, đứa nào cũng biết chơi nhạc cụ: organ, harmonica, guitar, sáo trúc… Chiều tối, chúng tôi bên nhau đọc kinh, cầu nguyện và đàn hát. Mỗi người một vẻ. Có lúc, cả đám chừng chục đứa tự tập luyện, hòa tấu các nhạc cụ sẵn có. Đêm ở trọ, vì vậy vui hơn. Vui nhờ có anh chị em cũng ca hát. Vui vì chúng tôi hát bằng tất cả niềm tin của mình. Một người chị lớn hơn tôi hai khóa (giờ đã là nữ tu dòng Xanh Pôn), khi ấy khen tôi: “Em đàn có cảm xúc!”. Những khi tôi đàn, chị thường bắc ghế cạnh bên ngân nga… Hè về hay Giáng Sinh, lưu xá tôi thường đến những xứ nghèo, thiếu thốn nhân lực để biểu diễn văn nghệ. Hát làm mọi người khắng khít bên nhau, vừa là cách chúng tôi phục vụ, vừa hình thành trong mỗi người những chất liệu sống đáng quý, để rồi khi ngoái lại, cảm thấy tự hào bởi thời thanh xuân tươi đẹp.

Nhiều bài thánh nhạc, những năm tuổi nhỏ nghe hằng ngày, dù hiểu với trí nghĩ non nớt, nhưng tôi tin, lời ca đã khơi gợi trong mình tình cảm thẩm mỹ, biết vị tha, biết hướng thiện và biết mình yếu đuối cần ơn Chúa…!

Thiên Mi

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Góp nhặt những câu chuyện lịch sử
Phần phụ lục (trang 110-135) trong quyển tự điển Dictionarium Latino - Anamiticum của Đức cha Jean Louis Taberd, xuất bản năm 1838 tại Ấn Độ có in bài vãn về cuộc tử đạo của bà Inê/Anê Huỳnh Thị Thanh, em gái cha Laurent, quê Chợ Mới, Nha Trang.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội (p2)
“Khúc sông bên lở, bên bồi” là quy luật của thiên nhiên. Dòng chảy sông Cái bị thiên nhiên bồi lấp tại bãi cát thôn Hội Tín, giáp ranh thôn Hội Phú, đoạn liền kề nghĩa trang giáo xứ Mằng Lăng ngày nay.
Bình an nơi tâm hồn
Bình an nơi tâm hồn
Có những lời thầm thì hóa thành bình an. Việc nhìn nhận những thiếu sót chính là khoảnh khắc lòng can đảm hiện diện rõ nét để bắt đầu hành trình hoàn thiện bản thân.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Nơi Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu
Có vị trí tựa núi, hướng biển, Đền thánh Đức Mẹ Bãi Dâu ngoài công trình nhà thờ còn có nhiều tượng, phù điêu đẹp.
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Vị trí Dinh Trấn Biên Phú Yên, nơi Anrê Phú Yên được rửa tội
Nhắc đến Chân phước Anrê Phú Yên, không thể không kể về Dinh Trấn Biên Phú Yên, là một trung tâm hành chánh, quân sự vang bóng một thời của Đàng Trong, cũng là nơi có nhà nguyện đầu tiên trong công cuộc truyền giáo ở Phú Yên.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Một biểu tượng của đức tin
Một biểu tượng của đức tin
Nhà thờ Mồ tuy chỉ là một ngôi nguyện đường khiêm tốn nhưng lại là nơi lưu giữ lịch sử đức tin kiên cường của cộng đoàn tín hữu Bà Rịa.