Văn hóa cúng đất đai

“Cúng thổ” là một tập tục thuộc về văn hóa nhân sinh, vào mùng 10 tháng Giêng âm lịch. Ðây không phải cúng “Thần Ðất”, cũng không phải cúng “Ông Ðịa”...

Trong lối nói thông thường, “Thổ” đất, mà “Địa” cũng là đất, nên dễ hiểu lẫn lộn.

“Địa” () đối ứng với “Thiên” (), chẳng hạn tế đàn Nam Giao là tế “Trời Đất”, tế “Thiên Địa” (天地) (ta nói “thiên - địa”, không nói “thiên - thổ”).

cungtho.PNG (1.35 MB)
 Kinh Vĩnh Tế, một thành tựu nổi bật trong quá trình định cõi

Còn “THỔ” () ? Chẳng hạn, “hữu nhân thử hữu thổ” (有人此有土), “có người thì có đất”, rồi “cố thổ” (故土) nghĩa là “quê cũ” (không nói “cố địa”), “thổ” ở đây mang nghĩa quê hương, làng xóm. Ngoài ra cũng hay thấy từ “thổ ngữ” (土語) là tiếng nói đặc trưng ở một vùng nào đó (gọi “thổ ngữ”, không gọi “địa ngữ”); “thổ sản” () là sản vật riêng có, hoặc nổi bật, thuộc vùng đất nào đó (không gọi “địa sản”). Nôm na, “thổ” để chỉ vùng đất, quê hương - xin chú ý: có yếu tố con người tác động, liên quan/ thuộc về con người. Như “thổ ngữ” tiếng nói của con người, “thổ sản” sản vật - được tạo tác bởi con người ở vùng đất nào đó....

Tập tục cúng đất đai theo cổ lệ của phương Nam là tập tục thờ cúng của cả cộng đồng khai khẩn. Việc cúng đất mùng 10 Tết hàng năm là phong tục tốt đẹp của đạo nghĩa uống nước nhớ nguồn, lối sống hài hòa, thân thiện với thiên nhiên.

Cúng chủ thổ là cúng người có công khai khẩn cho cả một vùng rộng lớn, chẳng hạn Nguyễn Văn Thoại (Thoại Ngọc hầu) với kinh đào Vĩnh Tế; Nguyễn Hữu Cảnh với công trạng lớn lao ở miền Nam, biểu trưng như hoạt động tri ân. Có người được tôn phong thành “Thần” (), như Nguyễn Hữu Cảnh là  “Thượng  đẳng  thần” (上等 ). “Thần” ở đây không phải là “thần linh siêu nhiên”, mà thuộc về “nhân thần” (人神) - có nguồn gốc là con người, do hành trạng đặc biệt nên được tôn vinh thành “Thần”, hiểu là vị đáng kính, có công trạng với một cộng đồng nhất định. Thường gặp hơn cả là chủ thổ, tức những ông/bà có công khai làng, dựng chợ, đắp đường cho dân ở, làm ăn tại từng vùng cụ thể. Vào mùng 10 tháng Giêng, người dân trong mỗi vùng cúng để tạ ơn chủ thổ. Vậy nên, chủ thổ không phải là “Thần Đất” quyền phép siêu nhiên, cũng là “người trần mắt thịt”, được tưởng nhớ.

cúng thổ 4.PNG (1.13 MB)
Tả quân Lê Văn Duyệt, người có công phát triển toàn miền châu thổ Đồng Nai - Cửu Long, đặc biệt đã đứng ra bảo vệ quyền tự do truyền đạo Công giáo.

Trong tiến trình khai khẩn định cõi phương Nam, người Việt - Khmer - Hoa cùng sống chung. Trong tập tục mùng 10 tháng Giêng, chủ thổ đóng vai trò trọng yếu, bên cạnh đó còn việc cắm nhang cho Ông Địa, thần Tài...

Vì có mặt “thần Tài” trong mùng 10 tháng Giêng, theo cổ lệ phương Nam, nên có người vội vàng cho rằng mùng 10 cũng có “vía thần Tài”. Thật ra, “vía thần Tài” theo tín ngưỡng người Minh Hương là mùng 5 Tết. Còn trong mùng 10, sở dĩ có việc thắp một nén nhang cho “cái shén” (thần tài) - là cách thể hiện sự bao dung tín ngưỡng nơi phương Nam, hoàn toàn không phải là “ngày vía”.

Tóm lại, với văn hóa miền Nam, mùng 10 tháng Giêng là cúng thổ, không phải cúng “Thần Đất” (như đã phân tích ở trên). Điều quan trọng nhứt trong cúng thổ (mùng 10) là TẠ ƠN “tiền hiền khai khẩn, hậu hiền khai cơ”. Việc cúng kiếng đất đai chủ thổ, so với việc cúng “vía Thần Tài” rất khác nhau về bản chất: một đàng để NHỚ ƠN, còn một đàng để CẦU LỢI. Nói cách khác, cúng thổ mùng 10 trong đời sống dân chúng Nam bộ không phải xuất phát từ tục cúng “thần Tài” như một số người đã hiểu sai, giải thích sai. Ở đây, chẳng qua là sự dung hợp tâm linh cộng đồng (như diễn giải trong bài), trong đó không chỉ có tín ngưỡng của người Minh Hương (Trung Quốc) mà còn có cả tín ngưỡng của người Khmer.

Ngoài ra, trong văn hóa Việt còn có ngày vía Thần Đất (Thổ thần, ông Địa), tùy vùng, nhưng không phải là cúng thổ (mùng 10 tháng Giêng) trong cổ lệ phương Nam, đây hoàn toàn thuộc về tập tục văn hóa nhân sinh, “uống nước nhớ nguồn”, “ăn trái nhớ người trồng cây”.

cúng thổ 3.jpg (8.73 MB)
Kinh Vĩnh Tế gắn với tên tuổi Thoại Ngọc Hầu

 Đôi điều nói thêm:

Người Công giáo chúng ta không thực hành các nghi lễ cúng này, nhưng luôn tôn trọng các truyền thống văn hóa của dân tộc, cũng như vẫn xem lòng biết ơn tiền nhân, ông bà, cha mẹ là một trong những yếu tố sống đạo trọn vẹn, nằm trong những đòi buộc của giáo lý Hội Thánh.

NGUYỄN CHƯƠNG

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Sinh ở đảo quốc Haiti (thuộc vùng biển Caribe), Hebert Logerie sang Mỹ định cư khi đang tuổi thiếu niên, sau đó tốt nghiệp đại học Rutgers (New Jersey). Từ khi còn rất trẻ, Logerie đã sớm sáng tác bằng tiếng Pháp (ký tên Hébert Logerie) và tiếng Anh (ký...
Tản mạn cà phê và người lính
Tản mạn cà phê và người lính
Có một thời, thập niên 1990, đi ngang các quán cà phê phía Bà Chiểu hay Bà Quẹo, thường nghe vẳng ra mấy câu hát “Mình, ba đứa hôm nay gặp nhau, nâng ly cà phê, với mùi hương ngạt ngào…”; hoặc “Cho tách cà phê, cô nàng xanh tóc/...
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Suốt nhiều thế kỷ, loài ngựa hoang Przewalski luôn đóng một vai trò trong truyền thống văn hóa Mông Cổ, nơi chúng là tượng trưng cho sự tự do của miền thảo nguyên bát ngát và sức sống bền bỉ.
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần  2.000 năm
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần 2.000 năm
Các chuyên gia tại Ðức đã khai quật một “nghĩa địa” quy mô lớn dành cho loài ngựa có từ thời La Mã, trong một phát hiện được giới nghiên cứu đánh giá là “vô cùng hiếm”.
Vui xuân nơi xứ đạo
Vui xuân nơi xứ đạo
Trước, trong và sau Tết cổ truyền, ở các giáo xứ đều có tổ chức đa dạng nhiều hoạt động vui Xuân. Thiếu nhi được tham gia nhiều trò chơi vận động, vui chơi, mang lại tiếng cười, niềm vui năm mới.