Caphácnaum

* Lịch sử thành phố

Thành phố Caphácnaum (có nghĩa là làng của Nahum), có lẽ được thành lập vào thế kỷ thứ II trước Chúa Giêsu. Cựu Ước không thấy đề cập đến thành phố này. Do không có tường thành bảo vệ nên khi cuộc nổi dậy của người Do Thái chống lại đế quốc Rôma bị đè bẹp, thành phố bị phá hủy vào năm 66 thời đại của chúng ta, vì lý do đó, trải qua nhiều thế kỷ, các con đường và những công trình xây dựng không thay đổi bao nhiêu.

Vào khoảng năm 27, khi Chúa Giêsu chọn Caphácnaum làm trung tâm truyền giáo, nơi đây trở nên quan trọng do địa vị của mình chứ không phải do số dân (chỉ có vài trăm). Có một đại đội quân Rôma đồn trú tại đó (Lc 7,1-10 ; Mt 8,5-13) vì nằm sát lãnh thổ của tiểu vương Hêrôđê Antipa; trạm thu thuế nơi ông Lêvi, tức thánh Mátthêu làm việc cũng có cùng một ý nghĩa. Đó là một làng của người đánh cá và chăn nuôi, trồng trọt. Ngày nay, phía Tây của hồ Tibêriát vẫn còn rất nhiều cá; do đó dễ hiểu tại sao hai ông Phêrô và Anrê, gốc Bếtxaiđa ở phía Bắc, lại thích định cư ở Caphácnaum hơn.

Thành phố Caphácnaum

Cũng thế, nông nghiệp khá phát triển, vì ở sát vùng đồng bằng duyên hải phì nhiêu Gennêsarét. Những cối xay bằng đá bazan được tìm thấy trong sân nhiều ngôi nhà chứng tỏ điều đó, vài cối xay chưa được làm xong minh chứng rằng chúng được làm tại chỗ.

Có một con đường chính Bắc Nam, phát xuất từ hồ Tibêriát xuyên qua thành phố. Con đường này giao nhau với những con đường cắt ngang theo hướng Đông Tây xác định các xóm nhà. Nhà cửa có vách tường bằng đá bazan, nghèo khổ, lúc đó thường được xây dựng chung quanh một sân chính. Một trong những ngôi nhà này không bao lâu sau được những người Kitô hữu Do Thái (những người Do Thái trở lại đạo Chúa Kitô) biến thành nơi thờ tự (nhà của thánh Phêrô). Vài đoạn trong kinh Mishna chứng tỏ rằng trong ba thế kỷ, dân số thành phố được chia làm hai: những người Do Thái theo Chính Thống giáo và những người Kitô hữu Do Thái (bị gọi là những kẻ lạc giáo : minim = hérétique). Rồi từ thế kỷ thứ IV, những người Kitô hữu Do Thái bị những người Kitô hữu gốc dân ngoại thay thế. Chính những người này đã xây dựng phía trên nhà của thánh Phêrô một Vương Cung Thánh Đường hình bát giác. Cũng vào chính thời điểm này, người Do Thái xây dựng một hội đường hoành tráng bằng đá vôi trắng.

hồ Tibêriát

Vào thế kỷ thứ VII, khi quân Ả Rập xâm lăng Caphácnaum, người Do Thái và Kitô hữu rời bỏ thành phố, từ đó về sau, đại đa số dân chúng là người Hồi giáo cư ngụ. Rồi Caphácnaum rơi vào quên lãng. Vào thế kỷ thứ XIII, một khách hành hương tên Buchard du Mont – Sion, đã viết: “Thành phố Caphácnaum, ngày xưa rất nổi tiếng, nhưng bây giờ thật tệ và chỉ còn 7 ngôi nhà của những người đánh cá nghèo khổ”.

Năm 1841, nhà khảo cổ học Robinson mô tả Caphácnaum là “một nơi hoang vắng và buồn tẻ”. Đến năm 1894, dòng Phanxicô mua được miếng đất bỏ hoang. Từ năm 1905, các ngài bắt đầu khai quật cho đến ngày nay.

Lm. INHAXIÔ HỒ VĂN XUÂN

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Vũng Tàu và các tên gọi địa danh xưa đến nay (kỳ 12 - kỳ cuối)
Các xã Hòa Hội, Hòa Bình, Hòa Hưng thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nhập thành xã Hòa Hội thuộc TPHCM. 
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Sắc Xuân về nơi xứ đạo
Những ngày cuối năm, nhiều nhà thờ khoác lên mình diện mạo mới với hoa và ánh sáng rực rỡ. Không gian các xứ đạo càng thêm rộn ràng, tràn ngập sắc Xuân. 
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Một bài thơ cuối năm chúc lành cho năm mới
Sinh ở đảo quốc Haiti (thuộc vùng biển Caribe), Hebert Logerie sang Mỹ định cư khi đang tuổi thiếu niên, sau đó tốt nghiệp đại học Rutgers (New Jersey). Từ khi còn rất trẻ, Logerie đã sớm sáng tác bằng tiếng Pháp (ký tên Hébert Logerie) và tiếng Anh (ký...
Tản mạn cà phê và người lính
Tản mạn cà phê và người lính
Có một thời, thập niên 1990, đi ngang các quán cà phê phía Bà Chiểu hay Bà Quẹo, thường nghe vẳng ra mấy câu hát “Mình, ba đứa hôm nay gặp nhau, nâng ly cà phê, với mùi hương ngạt ngào…”; hoặc “Cho tách cà phê, cô nàng xanh tóc/...
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Sự trở lại ngoạn mục của loài ngựa hoang dã cuối cùng
Suốt nhiều thế kỷ, loài ngựa hoang Przewalski luôn đóng một vai trò trong truyền thống văn hóa Mông Cổ, nơi chúng là tượng trưng cho sự tự do của miền thảo nguyên bát ngát và sức sống bền bỉ.
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần  2.000 năm
Di chỉ lạ về các chiến mã cách đây gần 2.000 năm
Các chuyên gia tại Ðức đã khai quật một “nghĩa địa” quy mô lớn dành cho loài ngựa có từ thời La Mã, trong một phát hiện được giới nghiên cứu đánh giá là “vô cùng hiếm”.
Vui xuân nơi xứ đạo
Vui xuân nơi xứ đạo
Trước, trong và sau Tết cổ truyền, ở các giáo xứ đều có tổ chức đa dạng nhiều hoạt động vui Xuân. Thiếu nhi được tham gia nhiều trò chơi vận động, vui chơi, mang lại tiếng cười, niềm vui năm mới.