Còn đâu nữa... mẹ ơi !

“Vậy là sau biết bao cố gắng, cuối cùng Chúa cũng đã nhậm lời để cha mẹ có được con, dầu không phải là máu mủ ruột rà... Ngày ấy, khi bắt gặp con bị bỏ rơi với làn da tím ngắt và đỏ hỏn lên những vết kiến cắn, một sinh linh bé nhỏ, đất cát bám đầy trên mặt... Ba mẹ đã không cầm được nước mắt, ôm con vào lòng với tất cả niềm yêu thương...”. Dòng nhật ký mẹ viết cho con cứ thế miên man từ ngày này qua tháng nọ, khi con ngủ say, lúc con vui đùa cùng bạn bè... Mẹ dành hết yêu thương cho con, và cho những hồi tưởng về một quá vãng xa xăm...

Mẹ và ba cưới nhau đã lâu mà chẳng được lấy mụn con. Ba từng chở mẹ đi chữa chạy khắp nơi những mong có một “thiên thần” trong nhà, bà ngoại sớm tối khấn xin trong những giờ kinh nguyện... Chúa như thử thách ba mẹ, chờ đợi hoài mãi trong vô vọng. Để rồi cho đến một ngày... được gặp con như thế.

Vâng, con đã lớn lên trong tình yêu thương của ba mẹ, dưới mái nhà này. Mỗi ngày, con háo hức mang cặp sách trên vai đến trường từ sớm tinh mơ. Mẹ lại tất bật với công việc của mình bên quán tạp hóa nhỏ nhưng đến giờ gần trưa, vẫn không quên vào bếp để nấu những món mà con thích, rồi ngồi bên mâm cơm đợi con cùng bố về ăn...

Vậy mà, những khoảnh khắc đáng yêu ấy đã không còn nữa. Căn bệnh với khối u khắc nghiệt đã đưa mẹ đi mãi mãi.

Hôm ấy, con về nhà không thấy mẹ đâu và sững sờ khi nghe bác hàng xóm thông báo tin dữ mới xảy ra ở nhà mình. Chỉ trong tích tắc mà mẹ của con đã nằm trong bệnh viện rồi, từng nhịp thở của mẹ không được dễ dàng mà phải dùng đến máy hỗ trợ. Bác sĩ bảo, chắc mẹ chỉ ở với con được mấy ngày nữa thôi... Và cái ngày con sợ nhất cũng đã tới.

Ngày đưa mẹ đến nhà thờ làm lễ an táng, con nhớ làm sao những tháng ngày bé thơ được nắm lấy tay mẹ đi trên con đường này, những ngày gia đình ta cùng nhau đi lễ. Nhớ cả mấy ngày đông giá rét, trong cơn gió lạnh căm của cao nguyên, con được mặc áo len mới do bàn tay mẹ đan, cùng xúng xính với chúng bạn đi chơi bên ánh đèn lấp lánh...

Mẹ đi rồi, căn nhà thiếu vắng bóng người như trống toác. Vườn hoa mẹ vẫn chăm sóc ngày nào giờ xơ xác quá. Những bụi cỏ dại mọc lan ra cả với những khóm hoa xinh. Nhìn hoa, con lại liên tưởng tới lời mẹ vẫn thường bảo:“Hoa là biểu tượng của cái đẹp, nó tượng trưng cho cái đẹp, nó khoả lấp những gì con người chưa đạt tới”. Ngày ấy, mẹ muốn nhắc con dầu sau này có vinh quang hay nhọc nhằn, có bị trêu đùa vì hoàn cảnh, cũng hãy biết vươn mình, tỏa ra hương thơm và nét đẹp, như những khóm hoa kia...

Còn đâu nữa những tháng ngày con có mẹ, mẹ ơi!

PHƯƠNG TUẤN

tin liên quan

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...