Còn đâu nữa... mẹ ơi !

“Vậy là sau biết bao cố gắng, cuối cùng Chúa cũng đã nhậm lời để cha mẹ có được con, dầu không phải là máu mủ ruột rà... Ngày ấy, khi bắt gặp con bị bỏ rơi với làn da tím ngắt và đỏ hỏn lên những vết kiến cắn, một sinh linh bé nhỏ, đất cát bám đầy trên mặt... Ba mẹ đã không cầm được nước mắt, ôm con vào lòng với tất cả niềm yêu thương...”. Dòng nhật ký mẹ viết cho con cứ thế miên man từ ngày này qua tháng nọ, khi con ngủ say, lúc con vui đùa cùng bạn bè... Mẹ dành hết yêu thương cho con, và cho những hồi tưởng về một quá vãng xa xăm...

Mẹ và ba cưới nhau đã lâu mà chẳng được lấy mụn con. Ba từng chở mẹ đi chữa chạy khắp nơi những mong có một “thiên thần” trong nhà, bà ngoại sớm tối khấn xin trong những giờ kinh nguyện... Chúa như thử thách ba mẹ, chờ đợi hoài mãi trong vô vọng. Để rồi cho đến một ngày... được gặp con như thế.

Vâng, con đã lớn lên trong tình yêu thương của ba mẹ, dưới mái nhà này. Mỗi ngày, con háo hức mang cặp sách trên vai đến trường từ sớm tinh mơ. Mẹ lại tất bật với công việc của mình bên quán tạp hóa nhỏ nhưng đến giờ gần trưa, vẫn không quên vào bếp để nấu những món mà con thích, rồi ngồi bên mâm cơm đợi con cùng bố về ăn...

Vậy mà, những khoảnh khắc đáng yêu ấy đã không còn nữa. Căn bệnh với khối u khắc nghiệt đã đưa mẹ đi mãi mãi.

Hôm ấy, con về nhà không thấy mẹ đâu và sững sờ khi nghe bác hàng xóm thông báo tin dữ mới xảy ra ở nhà mình. Chỉ trong tích tắc mà mẹ của con đã nằm trong bệnh viện rồi, từng nhịp thở của mẹ không được dễ dàng mà phải dùng đến máy hỗ trợ. Bác sĩ bảo, chắc mẹ chỉ ở với con được mấy ngày nữa thôi... Và cái ngày con sợ nhất cũng đã tới.

Ngày đưa mẹ đến nhà thờ làm lễ an táng, con nhớ làm sao những tháng ngày bé thơ được nắm lấy tay mẹ đi trên con đường này, những ngày gia đình ta cùng nhau đi lễ. Nhớ cả mấy ngày đông giá rét, trong cơn gió lạnh căm của cao nguyên, con được mặc áo len mới do bàn tay mẹ đan, cùng xúng xính với chúng bạn đi chơi bên ánh đèn lấp lánh...

Mẹ đi rồi, căn nhà thiếu vắng bóng người như trống toác. Vườn hoa mẹ vẫn chăm sóc ngày nào giờ xơ xác quá. Những bụi cỏ dại mọc lan ra cả với những khóm hoa xinh. Nhìn hoa, con lại liên tưởng tới lời mẹ vẫn thường bảo:“Hoa là biểu tượng của cái đẹp, nó tượng trưng cho cái đẹp, nó khoả lấp những gì con người chưa đạt tới”. Ngày ấy, mẹ muốn nhắc con dầu sau này có vinh quang hay nhọc nhằn, có bị trêu đùa vì hoàn cảnh, cũng hãy biết vươn mình, tỏa ra hương thơm và nét đẹp, như những khóm hoa kia...

Còn đâu nữa những tháng ngày con có mẹ, mẹ ơi!

PHƯƠNG TUẤN

tin liên quan

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Từ cướp biển thành nông dân
Từ cướp biển thành nông dân
Trước xu thế thời cuộc, việc nghiêm túc thực thi pháp luật về sở hữu trí tuệ vẫn được đẩy mạnh, chấm dứt việc xài “chùa” và làm “cướp biển” của đông đảo dân mạng.
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Chọn ở quê hay thành phố cho tuổi già an yên
Câu hỏi “về già nên sống ở quê hay thành phố” tưởng chừng đơn giản nhưng lại là nỗi trăn trở của nhiều gia đình hôm nay. Khi tuổi trẻ gắn với những cuộc mưu sinh nơi đô thị, thì tuổi già người ta lại có xu hướng chọn sự...
Cơn mưa đầu mùa
Cơn mưa đầu mùa
Nắng quá, chịu hết xiết, ai cũng đợi mưa. Gặt xong, chị hàng xóm cứ “mơi mưa”, “mốt mưa” riết mà không thấy. Nước ngầm hụt tầng, mặt đất khô khốc, nghe mưa râm ran ngoài kia làm nôn nao, nhưng ở tận Nghệ An - Hà Tĩnh, coi các...
Dạy bé gái tự vệ sinh
Dạy bé gái tự vệ sinh
Con chim biết dùng mỏ rỉa lông, con mèo, con chó biết dùng lưỡi để tự vệ sinh cơ thể, trẻ con cần học để biết tự giải quyết những nhu cầu cá nhân và các thao tác sau khi đi vệ sinh để không phải phiền người lớn (nhiều...
Gặp ở đâu?
Gặp ở đâu?
Tôi sa cơ lỡ vận, bí đường, ngồi uống trà đá nhìn thấy nhiều người cầm xấp vé số đi bán. Cách đây hơn hai mươi năm, nghề này còn ít người làm hơn bây giờ.
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn
Lòng biết ơn lâu nay được xem là một đức tính quan trọng của con người, là một trong những bài học đạo đức cơ bản được dạy cho trẻ em. Chẳng hạn, trong chương trình môn Giáo dục công dân lớp 6 có bài Biết ơn.
“Người quen” của ba, mẹ?
“Người quen” của ba, mẹ?
Cách đây chưa lâu, bé hàng xóm nhà tôi học lớp 2, trong lúc chờ mẹ đón ở cổng trường, bỗng có một người đàn ông dừng xe nói: “Mẹ cháu bận, nhờ chú đón con”.
Đổi nước
Đổi nước
Cái nắng gay gắt mùa này khiến nhiều nơi ở miệt Cà Mau bắt đầu phải đổi nước. Một chuyện tưởng chừng như đã cũ, nhiều người có khi đã quên, còn sắp nhỏ có lẽ chẳng mấy hình dung ra bởi đã quá quen với dòng nước ngầm sẵn...
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Đến thăm Đền Thánh Joseph tại Montréal, Canada
Cuối năm ngoái, tôi có dịp đến thăm Đền Thánh Giuse được xây dựng trên đồi Royal tại Montréal, Canada. Tôi không nói về lịch sử ngôi thánh đường nguy nga, là điểm hành hương xếp vào bậc nhất Canada, vì chỉ cần một nhấp chuột, bạn đọc có thể...