Mùa Vọng và mùa Giáng Sinh có những lời cầu riêng, thích hợp. Một số do Hội Thánh chỉ định. Một số do các nhóm soạn ra. Một số do từng người tự phát. Phần tôi, thấy bị thúc đẩy đưa tinh thần cầu nguyện về ba nhu cầu sau đây:
Mùa Vọng là thời gian chuẩn bị mừng lễ Chúa Giáng Sinh. Chuẩn bị là mở tâm hồn ra một cách kính cẩn, để đón Ơn Giáng Sinh; là dọn dẹp tâm hồn một cách chu đáo, để đón tiếp chính Chúa Giáng Sinh.
Mừng lễ Chúa Giêsu - Vua là dịp thuận tiện để chúng ta tự hỏi mình: Nước Chúa đã thực sự tới gần chưa? Tới gần là tới trong lòng ta, trong cộng đoàn, trong Hội Thánh, trong xã hội ta.
Mấy chục năm dài, tôi cặm cụi học các môn đạo, như Kinh Thánh, tín lý, luân lý, giáo luật, giáo phụ, giáo sử. Những kiến thức ấy rất cần cho tôi. Tôi có cảm tưởng chúng là những viên gạch, giúp tôi xây tòa nhà đức tin trong tôi. Tòa nhà thực nguy nga lộng lẫy.
Trong Hội Thánh tại Việt Nam, vấn đề truyền giáo đang trở thành thời sự. Có hô hào, có cầu nguyện, có hội thảo, có lên đường. Với nhiều khẩu hiệu. Với nhiều hành động. Tất cả xem ra đều tốt.
Ðã bao lần tôi giới thiệu Ðức Kitô với cộng đoàn: “Ðây Chiên Thiên Chúa, đây Ðấng xóa tội trần gian” (Ga 1,29). Khi nói lời ấy, tôi tin tưởng mọi tội trần gian sẽ được Ðức Kitô xóa đi, nếu người ta sám hối.
Cứ cuối năm Dương lịch, tôi lại bước vào ba khởi đầu mới: Một là năm mới Phụng vụ, bắt đầu từ Mùa Vọng, trước lễ Giáng Sinh. Hai là năm mới Dương lịch, ít ngày sau lễ Giáng Sinh. Ba là năm mới Âm lịch, thường diễn ra sau Tết Dương lịch một thời gian.