Một người cha

NGUYỄN THÀNH CÔNG

Tôi mồ côi cha sớm nên từ nhỏ không được học cha những kỹ năng ứng xử theo cách của một người đàn ông. Nhưng khi lớn lên, ra đời làm ăn, tôi may mắn kết thân với những người bạn có cách giáo dục con cái rất tuyệt. Trong đó có một người tôi rất ngưỡng mộ và xem như anh Hai của mình. Ở anh, tôi học được nhiều điều hữu dụng cho cuộc sống, nhất là trong việc dạy con.

Nhà anh có đủ “nếp”, đủ “tẻ”, điều kỳ diệu là trong hoàn cảnh không có gì khá giả nhưng các con anh đều thành tựu. Con trai trưởng dù bị khuyết tật, teo cơ chân từ nhỏ nhưng vẫn học hành tới nơi tới chốn, không những tốt nghiệp đại học mà còn hoàn thành chương trình thạc sĩ công nghệ thông tin và có việc làm tốt ở một ngân hàng lớn. Con gái kế, học ngoại ngữ, được học bổng du học Singapore, ra trường có việc ổn định. Cô con gái nữa, dù chỉ học xong cấp ba rồi lấy chồng nhưng cũng có nghề và sống hạnh phúc. Cậu con trai út nay cũng công thành danh toại. Một gia đình như thế là cả ước mơ cho nhiều người. Ngẫm lại thấy hạnh phúc ấy có được không hề ngẫu nhiên, may rủi mà phần lớn do anh chị tạo dựng, cho các con một cái đà để cất cánh bay cao, bay xa.

Anh thường tâm sự: “Con tui ngay từ bé muốn gì mình tạo điều kiện cho chúng thỏa mãn trong kiểm soát và hướng dẫn, chứ không để tụi nhỏ tự mày mò vụng trộm, dễ hiểm nguy tai hại”. Để các con có thể đi được xe gắn máy một cách tự tin, khi vừa đến tuổi cho phép, anh nhẫn nại tập cho từng đứa, đến khi thành thạo mới thôi. Anh bảo, có những bậc phụ huynh sợ con mới lớn đi xe dễ gây tai nạn nên cấm tiệt không cho con đụng đến chiếc xe, như vậy trẻ càng không có cơ hội để rèn luyện cho cứng cáp hơn, sẽ kém tự tin so với bạn bè đồng trang lứa, thích ứng chậm với cuộc sống luôn tiến từng ngày. Các con của anh ban đầu cũng yếu ớt, hay nhõng nhẽo khóc, ỷ lại cha mẹ, chơi với bạn cái gì cũng méc, cũng đổ thừa song anh có cách uốn nắn khiến con trưởng thành hơn, tỷ như khi con trai khóc, nằm vạ, anh ngăn vợ ra vỗ về. Thằng bé khóc một hồi, không có... hiệu quả, từ đó bỏ tật ăn vạ.

Vào lúc tiền bạc khó khăn, mấy con sàn sàn nhau đều muốn được học đại học, xuất hiện bài toán khó. Anh nghĩ mãi, cuối cùng họp mặt gia đình lại, phân tích tỉ mỉ để tránh các con có tư tưởng cha mẹ thiên vị hay không công bằng. “Tui định hướng cho con nên thi vào ngành gì hợp học lực và đả thông cho cô con gái vốn học yếu nhất, nên học nghề uốc tóc, nhường “suất đại học” cho anh chị em còn lại. Thật không dễ nhưng cuối cùng các con đều thông suốt, hài hòa. Bài toán cơm và mắm đã được giải”, anh từng kể.

Để có nguồn lực cho giáo dục con thành tài, kinh tế gia đình dựa hết vào đôi vai người cha, sự thắt lưng buộc bụng đến cao độ, ngay bữa cơm cũng được “hạch toán” chi li, bữa nào thịt, bữa nào cá, rau bao nhiêu... Cả một cuộc trường chinh đồng hành cùng con cái, con thi trường học, cha thi trường đời. Anh chạy đôn chạy đáo để duy trì trang trại nuôi heo công nghiệp hàng trăm con, rồi hợp tác nuôi tôm ở mấy tỉnh gần xa, thêm việc đi khoan giếng nước ngầm... Khó tin người đàn ông có tuổi với mái tóc muối tiêu dạn dày lại có thể kham nổi công việc nặng nhọc và căng thẳng của mấy người cộng lại để có thể chu cấp cho sự học của các con, đứa ở Sài Gòn, đứa ở Cần Thơ, rồi tiền điện nước, hiếu hỷ, từ thiện... Tôi phục.

Anh còn nói nhiều với tôi về sức mạnh đức tin. Tất cả những khó khăn anh vượt qua được cũng nhờ niềm tin tôn giáo mạnh mẽ. Là một người cha trong gia đình Công giáo, anh luôn là tấm gương cho các con trong việc giữ và sống đạo.

Tiếc là giờ anh đã đi xa, đã về với Chúa vì một căn bệnh ngặt nghèo. Mỗi lần nhớ về anh, tôi luôn hình dung lại cách giáo huấn con cái của anh, giản dị thôi song không phải bất cứ người cha nào cũng làm được.

NGUYỄN THÀNH CÔNG

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Nhớ vị giò bê
Nhớ vị giò bê
Với tôi, ký ức về món giò bê (còn gọi là giò me) luôn gắn liền với những ngày cuối năm rộn ràng nơi quê nhà Nghệ An. Cứ tầm 27, 28 Tết, khi cái lạnh se sắt bắt đầu bủa vây, cả nhà lại cùng nhau chuẩn bị món...
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Gành Hào có một mùa Xuân đẹp hơn mai vàng
Nhà thờ Gành Hào ở cửa ngõ đường ra biển, nơi những cánh quạt điện gió trắng muốt xoay chậm rãi như một biểu tượng mới của vùng đất này. Đây cũng là nơi chốn từng đi vào âm nhạc qua bản “Đêm Gành Hào nghe dạ cổ hoài lang”...
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Những kẻ lãng mạn vô vọng
Thời nay, xu hướng lười yêu, lười kết hôn đã không còn xa lạ, mặc dù chính phủ các nước như Việt Nam, Nhật Bản, Trung Quốc… đã cố gắng khuyến khích giới trẻ kết hôn, sinh con...
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Những cái tết của trẻ nghèo ngày xưa
Gọi là “ngày xưa” nhưng thực ra cũng chẳng xa lắm, quãng cuối thập niên 1970. Ở một thị trấn nhỏ miền Tây thuở ấy, có con hẻm nắng bụi mưa bùn dẫn vào xóm không tên gần Ao Đình.
Bánh phồng của Ngoại
Bánh phồng của Ngoại
Cách đây đã lâu, hồi học lớp 9, cũng vào độ se se lạnh của tiết trời cuối năm, bạn thân rủ tôi về thăm ngoại nó ở Phước Trường, gần Phó Sinh bên kênh Quản Lộ Phụng Hiệp.
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Sắc Tết nhen lên cùng nắng Xuân
Nhiều chốn rẻo cao mây mù giăng lối, giá rét co ro. Nhưng ở miệt này, vùng đồng bằng sông Cửu Long đậm đặc chất nhiệt đới gió mùa, Xuân về với cái lạnh se nhẹ và nắng ấm áp. Sự giao thoa này thật tuyệt vời với bà con...
Dĩa chè kho mang vị Tết
Dĩa chè kho mang vị Tết
Trong cái rét ngọt của những ngày giáp Tết miền Bắc, giữa muôn vàn món ngon, thật khó lòng bỏ qua đĩa chè kho vàng mịn. Người vùng khác thường không khỏi ngạc nhiên khi lần đầu thấy món này, bởi dù gọi là “chè” nhưng lại được trình bày...
Vẻ đẹp lục bình
Vẻ đẹp lục bình
Miền Tây, xứ sở phù sa chằng chịt sông rạch như bàn cờ, mạn nước ngọt lưu vực sông Tiền sông Hậu, mặt nước luôn dập dờn sắc lục bình xanh; khi thì lác đác trôi, lúc lại ken dày đến mức khiến ghe xuồng cũng phải bối rối.
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Năm Bính Ngọ, nói về ngựa ở quê nhà
Thời ngựa xe ở xứ mình đã lùi xa từ lâu trước đà cơ giới hóa với xe máy, ô tô tràn ngập. Hình ảnh ngựa chiến trong các đội kỵ binh dũng mãnh, các cỗ xe tứ mã của triều đình, ngựa trạm giữ liên lạc... chỉ còn hiện...