Câu chuyện "Thành nhân" hoàn hảo

“Boyhood” – bộ phim của đạo diễn Richard Linklater mất 12 năm để thực hiện đã không làm thất vọng khán giả với mô-típ một câu chuyện thời niên thiếu giản dị, nhẹ nhàng nhưng không kém phần hấp dẫn.

Trong các đề cử của Oscar lần thứ 87 vừa qua, bộ phim đã giành được giải “Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất” cho Patricia Arquette (vai người mẹ). Ở lễ trao giải Quả cầu vàng lần thứ 72, Boyhood cũng đại thắng khi giành giải “Phim xuất sắc nhất thể loại phim chính kịch”, “Đạo diễn xuất sắc nhất” và “Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất”.

Không chỉ nổi tiếng là một trong những tựa phim khá lạ trong mùa trao giải vừa qua, Boyhood là bộ phim có khá nhiều điểm đặc biệt. Trước tiên phải kể đến đó là tiến trình làm phim đáng khâm phục. Hiếm có bộ phim nào có thời gian quay kéo dài đúng bằng khoảng thời gian trong phim, khởi quay từ tháng 5/2002 và đóng máy vào tháng 10/2013. Các nhân vật trong phim lớn lên và già đi đúng như diễn viên vào vai vậy. Hai vai diễn quan trọng nhất là Mason và Samantha - hai chị em. Nhân vật cậu bé Mason từ khi còn nhỏ đến lúc lớn lên đều do Ellar Coltrane thủ vai...

Bộ phim dài ba tiếng đồng hồ, kể về về quãng đời niên thiếu của Mason, từ khi cậu 6 tuổi đến khi 18. Trong quá trình trưởng thành 12 năm của Mason, cậu sẽ phải giải quyết và đối mặt với những vấn đề riêng của mình. Những thời điểm trong cuộc sống; những mối quan hệ trong gia đình và ngoài xã hội; công việc, học tập; những cung bậc tình cảm và tâm sinh lý, rất đỗi bình thường đều được đề cập trong phim một cách nhẹ nhàng. Cụ thể hơn, đó là tình cảm chị em giản dị và chân thành. Đó là trách nhiệm và sự hy sinh của người mẹ dành cho con hay tình cảm ấm áp và những bài hoc của người bố dành cho Mason và Samantha. Đó là những nỗi bất hạnh gia đình mà nhiều người từng trải qua, với những xung đột và cãi vã. Rồi những vấn đề của tuổi dậy thì, tình yêu và cao hơn hết đó là tìm cho mình một lý tưởng sống, một niềm đam mê và đấu tranh vì nó. Dù nhịp phim chậm, thời lượng kéo dài, không có cao trào, ít kịch tính nhưng Boyhood đã không gây nhám chán với nhiều khán giả. Cả bộ phim chỉ là những câu chuyện cuộc sống trôi qua bình dị, đơn sơ, những mảnh vụn nhỏ nhặt, những đoạn đối thoại thông thường. Nhưng nó lại rất ý nhị, dễ đi vào lòng người, thấm đẫm yêu thương khiến người xem có thể hòa nhịp.

Ngoài ra, với lối ẩn dụ cấp tiến, quen thuộc ở những chi tiết thường nhật, Boyhood hiện hữu ở giao lộ của điện ảnh kinh điển và phim nghệ thuật hiện đại mà không phải “hàm ơn” một cách mù quáng đối với cả hai truyền thống này. Có thể nói, đây là một bộ phim tâm lý gia đình hoàn hảo, về cả diễn xuất lẫn kịch bản. Trong gần ba giờ không quá dài, bộ phim bao bọc trọn vẹn cái đắng và cái ngọt, cũng như tất cả những sắc thái khác ở giữa cuộc đời như nó vốn thế.

Cuối phim, khi đang đi dạo với cô bạn mới quen, Mason và cô gái hỏi nhau rằng: “Chúng ta bắt lấy những khoảnh khắc hay những khoảnh khắc bắt lấy chúng ta?”. Chính lúc các nhân vật ý thức nhận ra cái đẹp của cuộc đời thì người xem sẽ nhìn thấy mối dây giữa các tác phẩm nổi tiếng khác của Richard Linklater như “Before Sunset”, “Before Midnight”...

THẢO NGUYỄN

Chia sẻ:

Bình luận

Bộ phim mình cực kỳ thích!
Bộ phim mình cực kỳ thích!

có thể bạn quan tâm

Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Đọc 1Q84 khi đã  “đủ tuổi” để đi qua những vùng mơ hồ của chính mình
Đọc 1Q84 khi đã “đủ tuổi” để đi qua những vùng mơ hồ của chính mình
Có những cuốn sách đến với ta đúng thời điểm, như thể cố ý chờ đợi cho đến khi người đọc đủ trưởng thành để hiểu.
Âm vang từ tiếng chổi
Âm vang từ tiếng chổi
Chọn làm việc trong mảng truyền thông, mấy năm qua với tôi là những chuỗi ngày đuổi theo tin tức, những deadline dồn dập, và tiếng chuông điện thoại không lúc nào ngơi nghỉ.
Một cuốn sách dễ thương từ bìa đến nội dung
Một cuốn sách dễ thương từ bìa đến nội dung
Tôi mua “Kẻ trộm cà chua” của Barbara Constantine có lẽ bắt đầu từ một lý do rất… cá nhân. Ngày Yahoo Chat còn thịnh hành, khi ai cũng cần một nickname để bước vào thế giới mạng, tôi từng chọn cho mình cái tên Tomato.
Người đi hồn nhiên
Người đi hồn nhiên
Năm ngoái, tôi và một người bạn đồng nghiệp có chuyến công tác ở dưới Long Xuyên. Chiều ngày đầu tiên sau giờ cơm tối, chúng tôi nán lại dưới sân để đi dạo cho đỡ buồn chân.
Một lì xì cho cả cuộc đời
Một lì xì cho cả cuộc đời
Tết Tân Sửu 2021 là một ký ức vẫn còn vẹn nguyên như mới hôm qua, bởi đó là mùa Xuân tôi nhận được một “bao lì xì” đặc biệt nhất cho đến nay. Năm đó, tôi đến thăm cô giáo thời cấp ba.
Tôi muốn được thấy mọi thứ rõ ràng
Tôi muốn được thấy mọi thứ rõ ràng
Cách đây chừng vài tháng, tôi cùng một người bạn chen chân vào hội sách dựng tạm trên một khoảng sân rộng ở thành phố. Những ngày sát Tết Dương lịch, người xe đông đúc, ai ai cũng náo nức.