Câu chuyện "Thành nhân" hoàn hảo

“Boyhood” – bộ phim của đạo diễn Richard Linklater mất 12 năm để thực hiện đã không làm thất vọng khán giả với mô-típ một câu chuyện thời niên thiếu giản dị, nhẹ nhàng nhưng không kém phần hấp dẫn.

Trong các đề cử của Oscar lần thứ 87 vừa qua, bộ phim đã giành được giải “Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất” cho Patricia Arquette (vai người mẹ). Ở lễ trao giải Quả cầu vàng lần thứ 72, Boyhood cũng đại thắng khi giành giải “Phim xuất sắc nhất thể loại phim chính kịch”, “Đạo diễn xuất sắc nhất” và “Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất”.

Không chỉ nổi tiếng là một trong những tựa phim khá lạ trong mùa trao giải vừa qua, Boyhood là bộ phim có khá nhiều điểm đặc biệt. Trước tiên phải kể đến đó là tiến trình làm phim đáng khâm phục. Hiếm có bộ phim nào có thời gian quay kéo dài đúng bằng khoảng thời gian trong phim, khởi quay từ tháng 5/2002 và đóng máy vào tháng 10/2013. Các nhân vật trong phim lớn lên và già đi đúng như diễn viên vào vai vậy. Hai vai diễn quan trọng nhất là Mason và Samantha - hai chị em. Nhân vật cậu bé Mason từ khi còn nhỏ đến lúc lớn lên đều do Ellar Coltrane thủ vai...

Bộ phim dài ba tiếng đồng hồ, kể về về quãng đời niên thiếu của Mason, từ khi cậu 6 tuổi đến khi 18. Trong quá trình trưởng thành 12 năm của Mason, cậu sẽ phải giải quyết và đối mặt với những vấn đề riêng của mình. Những thời điểm trong cuộc sống; những mối quan hệ trong gia đình và ngoài xã hội; công việc, học tập; những cung bậc tình cảm và tâm sinh lý, rất đỗi bình thường đều được đề cập trong phim một cách nhẹ nhàng. Cụ thể hơn, đó là tình cảm chị em giản dị và chân thành. Đó là trách nhiệm và sự hy sinh của người mẹ dành cho con hay tình cảm ấm áp và những bài hoc của người bố dành cho Mason và Samantha. Đó là những nỗi bất hạnh gia đình mà nhiều người từng trải qua, với những xung đột và cãi vã. Rồi những vấn đề của tuổi dậy thì, tình yêu và cao hơn hết đó là tìm cho mình một lý tưởng sống, một niềm đam mê và đấu tranh vì nó. Dù nhịp phim chậm, thời lượng kéo dài, không có cao trào, ít kịch tính nhưng Boyhood đã không gây nhám chán với nhiều khán giả. Cả bộ phim chỉ là những câu chuyện cuộc sống trôi qua bình dị, đơn sơ, những mảnh vụn nhỏ nhặt, những đoạn đối thoại thông thường. Nhưng nó lại rất ý nhị, dễ đi vào lòng người, thấm đẫm yêu thương khiến người xem có thể hòa nhịp.

Ngoài ra, với lối ẩn dụ cấp tiến, quen thuộc ở những chi tiết thường nhật, Boyhood hiện hữu ở giao lộ của điện ảnh kinh điển và phim nghệ thuật hiện đại mà không phải “hàm ơn” một cách mù quáng đối với cả hai truyền thống này. Có thể nói, đây là một bộ phim tâm lý gia đình hoàn hảo, về cả diễn xuất lẫn kịch bản. Trong gần ba giờ không quá dài, bộ phim bao bọc trọn vẹn cái đắng và cái ngọt, cũng như tất cả những sắc thái khác ở giữa cuộc đời như nó vốn thế.

Cuối phim, khi đang đi dạo với cô bạn mới quen, Mason và cô gái hỏi nhau rằng: “Chúng ta bắt lấy những khoảnh khắc hay những khoảnh khắc bắt lấy chúng ta?”. Chính lúc các nhân vật ý thức nhận ra cái đẹp của cuộc đời thì người xem sẽ nhìn thấy mối dây giữa các tác phẩm nổi tiếng khác của Richard Linklater như “Before Sunset”, “Before Midnight”...

THẢO NGUYỄN

Chia sẻ:

Bình luận

Bộ phim mình cực kỳ thích!
Bộ phim mình cực kỳ thích!

có thể bạn quan tâm

Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Xin được đi với Thầy
Xin được đi với Thầy
Tuổi thơ tôi, ngoài những trò vui ngoài trời như tắm mưa, thả diều, tạt lon…, thì còn gắn với chiếc đầu đĩa DVD mỗi khi bị bắt ngồi một chỗ coi nhà cho mẹ.
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thực sự đây là cuốn sách khá khó nhằn, một phần có lẽ do cách chuyển ngữ còn hơi nặng nề. Tôi đã chọn cuốn sách này vì chủ đề thú vị, và đã cố từ từ nhâm nhi trong cả tuần.
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Xin được đi với Thầy
Xin được đi với Thầy
Tuổi thơ tôi, ngoài những trò vui ngoài trời như tắm mưa, thả diều, tạt lon…, thì còn gắn với chiếc đầu đĩa DVD mỗi khi bị bắt ngồi một chỗ coi nhà cho mẹ.
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thực sự đây là cuốn sách khá khó nhằn, một phần có lẽ do cách chuyển ngữ còn hơi nặng nề. Tôi đã chọn cuốn sách này vì chủ đề thú vị, và đã cố từ từ nhâm nhi trong cả tuần.
Vị êm dịu của “An”
Vị êm dịu của “An”
Tôi vẫn nhớ như in một buổi chiều tan làm muộn, khi ngồi lọt thỏm trong góc phòng và vô tình xem được những thước phim của Nhật Bản về một tiệm bánh nhỏ nằm im lìm dưới tán cây anh đào.
Tìm gì ở một cuộc chiến?
Tìm gì ở một cuộc chiến?
Tôi không nhớ mình đã đọc đi đọc lại bao nhiêu lần cuốn sách mang tựa đề “Phía Tây không có gì lạ”. Lần đầu chạm mặt, cuốn sách chẳng mấy ấn tượng bởi lớp bìa thiết kế đơn giản với tông màu nâu trầm buồn, dường như chìm hẳn...
Có một đường tử đạo trong tôi
Có một đường tử đạo trong tôi
Ngày 3.3.2019 vẫn in đậm trong tôi như một khoảnh khắc chợt lóe sáng. Ðó là ngày tôi nhận quyết định trở thành giáo lý viên của giáo xứ.
Về lại tuổi thơ để ngắm bầu trời
Về lại tuổi thơ để ngắm bầu trời
Những ngày gần đây trời bắt đầu se lạnh, tôi được cho mượn một tập truyện dài “Làm bạn với bầu trời” của nhà văn chuyên viết cho tuổi thơ Nguyễn Nhật Ánh. Cái tiết trời này mà được ôm một cuốn sách như vậy thì còn gì bằng!
Chuyện của một kẻ tìm chỗ trong đời
Chuyện của một kẻ tìm chỗ trong đời
Cách đây không lâu, tôi nhận được một cuốn sách mỏng, là một cuốn tự truyện của tác giả Annie Ernaux. Cuốn sách có tựa đề Một chỗ trong đời (La Place). Tôi đặc biệt xúc động trước cách tác giả viết về người cha, người mẹ của mình, và...
Cuốn sách kinh của mẹ
Cuốn sách kinh của mẹ
Gia đình tôi có hai chị em. Hồi còn nhỏ, em trai tôi, Đông, mắc bệnh liên miên. Đỉnh điểm là năm tôi 11 tuổi, Đông 5-6 tuổi, đã bị chứng co giật ở vùng cổ và dọc xương sống.