Xin được đi với Thầy

Tuổi thơ tôi, ngoài những trò vui ngoài trời như tắm mưa, thả diều, tạt lon…, thì còn gắn với chiếc đầu đĩa DVD mỗi khi bị bắt ngồi một chỗ coi nhà cho mẹ. Nhớ hồi đó, ba tôi cứ mươi bữa nửa tháng lại ghé qua mấy cửa tiệm băng đĩa trên đường đi làm về, lựa vài phim mới cho tụi nhỏ. Ngoài hoạt hình, băng hài Tết quen thuộc, còn có phim về cuộc đời Chúa Giêsu, ông thánh Martinô, thánh Piô năm dấu… Và trong số đó, có một bộ phim tôi nhớ tới giờ, đó là Quo Vadis, bản quay năm 1951.

Qo Vadis.jpg (1.52 MB)

Phim lấy bối cảnh thành Rome dưới thời hoàng đế Nero, khi Kitô giáo bị xem như mối đe dọa vương triều. Câu chuyện xoay quanh mối tình giữa Marcus Vinicius, một quý tộc La Mã trẻ tuổi, kiêu ngạo và đầy quyền lực, với Lygia - một thiếu nữ Kitô giáo hiền lành, thuần khiết. Ban đầu, Vinicius tiếp cận Lygia bằng thứ tình yêu chiếm hữu, coi nàng như một chiến lợi phẩm. Nhưng chính sự gặp gỡ với cộng đoàn Kitô hữu sơ khai, cùng ảnh hưởng âm thầm của thánh Phêrô, đã làm thay đổi con người anh. Từ một kẻ chỉ biết đến sức mạnh và danh vọng, Vinicius học cách yêu bằng sự tôn trọng, hy sinh, và dần tìm thấy con đường cứu rỗi cho chính mình.

Tên gọi Quo Vadis xuất phát trong các ngoại thư như Công vụ Phêrô và Phaolô, gắn liền với một điển tích nổi bật về sự tử đạo của thánh Phêrô tại Rome. Khi cuộc bách hại dưới thời Nero trở nên quá tàn khốc, tông đồ Phêrô đã hoảng sợ và quyết định rời khỏi Rome để lánh nạn. Trên con đường Via Appia, ông gặp một luồng sáng chói lòa và nhận ra Đức Giêsu đang đi ngược chiều mình, hướng về thành phố. Trong kinh ngạc, Phêrô hỏi: “Quo vadis, Domine?” (Lạy Thầy, Thầy đi đâu?). Đức Giêsu đáp: “Vì con đã bỏ rơi dân Ta, Ta vào thành Rome để chịu đóng đinh thêm một lần nữa”. Câu trả lời ấy khiến Phêrô bừng tỉnh. Ngài quay trở lại Rome, tiếp tục sứ mạng dẫn dắt cộng đoàn và cuối cùng chịu tử đạo trên thập giá ngược.

Thời gian trôi đi, mớ băng đĩa cũng dần lui về góc nhỏ trong kho. Cho tới khi bắt đầu tìm đọc văn chương, tôi mới hay bộ phim năm xưa được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Ba Lan Henryk Sienkievich. Tôi vẫn nhớ một buổi chiều cùng ba ghé tiệm sách cũ trên đường 30/4, gần Đại học Cần Thơ. Trong lúc tôi còn mải lật giở mấy cuốn truyện tranh, ba đã tìm thấy bộ Quo Vadis nằm im lìm trên kệ. Đó là bản dịch tiếng Việt của Phó Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Hữu Dũng, xuất bản lần đầu vào năm 1986. Ba đã mua về cho tôi đọc.

Không còn là những hình ảnh lướt nhanh trên màn hình, câu chuyện lần này mở ra một thế giới được xây dựng bằng chữ nghĩa văn chương. Một Rome hoa lệ nhưng mục ruỗng, quyền lực nhưng tàn bạo; những Kitô hữu bé nhỏ nhưng kiên cường cùng với đức tin được tôi luyện trong lửa khói, bách hại. Sienkievich kể chuyện bằng chất sử thi, bằng tình yêu, bằng khổ đau và lòng tin can trường của con người.

Đến tận bây giờ, hình ảnh thánh Phêrô quay trở lại Rome vẫn luôn hằn in trong trí tôi. Đứng trước thử thách, những chọn lựa khó khăn, ước gì tôi có thể gặp Giêsu trên đường. Sẽ vui biết bao nhiêu nếu tôi biết mình đang cùng hướng với Thầy.

Có lẽ cần xin ơn can đảm, để không đi ngược chiều Ngài…

 Mai Chi, Vĩnh Long

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Xin được đi với Thầy
Xin được đi với Thầy
Tuổi thơ tôi, ngoài những trò vui ngoài trời như tắm mưa, thả diều, tạt lon…, thì còn gắn với chiếc đầu đĩa DVD mỗi khi bị bắt ngồi một chỗ coi nhà cho mẹ.
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thực sự đây là cuốn sách khá khó nhằn, một phần có lẽ do cách chuyển ngữ còn hơi nặng nề. Tôi đã chọn cuốn sách này vì chủ đề thú vị, và đã cố từ từ nhâm nhi trong cả tuần.
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Xin được đi với Thầy
Xin được đi với Thầy
Tuổi thơ tôi, ngoài những trò vui ngoài trời như tắm mưa, thả diều, tạt lon…, thì còn gắn với chiếc đầu đĩa DVD mỗi khi bị bắt ngồi một chỗ coi nhà cho mẹ.
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thực sự đây là cuốn sách khá khó nhằn, một phần có lẽ do cách chuyển ngữ còn hơi nặng nề. Tôi đã chọn cuốn sách này vì chủ đề thú vị, và đã cố từ từ nhâm nhi trong cả tuần.
Vị êm dịu của “An”
Vị êm dịu của “An”
Tôi vẫn nhớ như in một buổi chiều tan làm muộn, khi ngồi lọt thỏm trong góc phòng và vô tình xem được những thước phim của Nhật Bản về một tiệm bánh nhỏ nằm im lìm dưới tán cây anh đào.
Tìm gì ở một cuộc chiến?
Tìm gì ở một cuộc chiến?
Tôi không nhớ mình đã đọc đi đọc lại bao nhiêu lần cuốn sách mang tựa đề “Phía Tây không có gì lạ”. Lần đầu chạm mặt, cuốn sách chẳng mấy ấn tượng bởi lớp bìa thiết kế đơn giản với tông màu nâu trầm buồn, dường như chìm hẳn...
Có một đường tử đạo trong tôi
Có một đường tử đạo trong tôi
Ngày 3.3.2019 vẫn in đậm trong tôi như một khoảnh khắc chợt lóe sáng. Ðó là ngày tôi nhận quyết định trở thành giáo lý viên của giáo xứ.
Về lại tuổi thơ để ngắm bầu trời
Về lại tuổi thơ để ngắm bầu trời
Những ngày gần đây trời bắt đầu se lạnh, tôi được cho mượn một tập truyện dài “Làm bạn với bầu trời” của nhà văn chuyên viết cho tuổi thơ Nguyễn Nhật Ánh. Cái tiết trời này mà được ôm một cuốn sách như vậy thì còn gì bằng!
Chuyện của một kẻ tìm chỗ trong đời
Chuyện của một kẻ tìm chỗ trong đời
Cách đây không lâu, tôi nhận được một cuốn sách mỏng, là một cuốn tự truyện của tác giả Annie Ernaux. Cuốn sách có tựa đề Một chỗ trong đời (La Place). Tôi đặc biệt xúc động trước cách tác giả viết về người cha, người mẹ của mình, và...
Cuốn sách kinh của mẹ
Cuốn sách kinh của mẹ
Gia đình tôi có hai chị em. Hồi còn nhỏ, em trai tôi, Đông, mắc bệnh liên miên. Đỉnh điểm là năm tôi 11 tuổi, Đông 5-6 tuổi, đã bị chứng co giật ở vùng cổ và dọc xương sống.