Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao

Thực sự đây là cuốn sách khá khó nhằn, một phần có lẽ do cách chuyển ngữ còn hơi nặng nề. Tôi đã chọn cuốn sách này vì chủ đề thú vị, và đã cố từ từ nhâm nhi trong cả tuần. Mỗi tác phẩm đều có “gu” riêng và việc đọc xong một cuốn sách luôn mang đến một điều gì đó mà chỉ bản thân rõ hơn ai hết. “Làm sao tha thứ”, chính là cái tựa sách khiến tôi cầm lên không chút phân vân và dấn mình vào thế giới mà tác giả muốn truyền tải: Tha thứ là một kỹ năng quan trọng mà chúng ta ít để ý tới. Đối với người Công giáo, sự thứ tha là một đức tính gắn liền với Chúa Giêsu và luôn được nhắc nhở để thực hành. Nhưng nói thì dễ, làm mới khó. Bạn đã từng bị ai đó làm tổn thương và thử tha thứ cho người đó chưa? Thế nào là tha thứ? Là quên sự tổn thương đó đi? Là hòa giải và khôi phục mối quan hệ với kẻ đã làm mình tổn thương?

Làm sao để tha thứ.jpeg (93 KB)

Cuốn sách “Làm sao tha thứ” của linh mục Jean Monbourquette, dòng Truyền Giáo Hiến Sĩ Đức Mẹ Vô Nhiễm (OMI), do cha Micae-Phaolô Trần Minh Huy, Hội Linh mục Xuân Bích (PSS) chuyển ngữ, đã đem lại cho người đọc ít nhiều những hướng dẫn cụ thể cho hành trình tha thứ. Tác giả giúp người đọc nhận diện bản chất của sự tha thứ bằng việc chỉ ra những quan niệm sai lầm, như: Tha thứ không phải là quên đi, tha thứ không có nghĩa là phủ nhận, không có nghĩa là tìm lại được mình như trước khi bị xúc phạm. Đặc biệt, tha thứ không đòi hỏi người ta phải từ chối quyền lợi của mình, và việc bao dung cho kẻ khác không có nghĩa là biện giải cho hành vi sai trái của họ. Đồng thời, cũng nhấn mạnh giá trị nhân văn vừa thiêng liêng vừa đáng trân trọng: Sự tha thứ bắt đầu từ quyết định không trả thù, đòi hỏi một sự trở về với chính mình để tìm kiếm cái nhìn mới về các mối tương quan giữa người với người. Sự tha thứ ấy đặt niềm tin vào giá trị nhân bản của người gây nên xúc phạm, đồng thời phản ánh lòng thương xót của Chúa.

Hành trình tha thứ, theo Monbourquette, bao gồm 12 giai đoạn. Ở giai đoạn cuối, tác giả khẳng định tha thứ không đồng nghĩa với hòa giải. Monbourquette nhấn mạnh rất rõ rằng tha thứ là một tiến trình nội tâm đơn phương (từ phía người bị hại), trong khi hòa giải là một tiến trình song phương (cần sự ăn năn của người xúc phạm và sự đồng thuận của cả hai). Do đó, một người có thể tha thứ hoàn toàn để tìm lại sự bình an mà không nhất thiết phải hòa giải hoặc nối lại quan hệ, nếu môi trường đó vẫn độc hại hoặc không an toàn.

Tha thứ không dễ, và cuốn sách cũng không thuộc dạng “dễ đọc”. Nhưng bù lại, sách hướng dẫn khá chi tiết và có tính ứng dụng cao để người đọc tự thực hành. Hãy thử tưởng tượng một thế giới với đầy những con người có lòng bao dung, thế giới đó sẽ tốt đẹp hơn biết bao!

 Lê Đức Trung, P. Sài Gòn, TPHCM

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Xin được đi với Thầy
Xin được đi với Thầy
Tuổi thơ tôi, ngoài những trò vui ngoài trời như tắm mưa, thả diều, tạt lon…, thì còn gắn với chiếc đầu đĩa DVD mỗi khi bị bắt ngồi một chỗ coi nhà cho mẹ.
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thực sự đây là cuốn sách khá khó nhằn, một phần có lẽ do cách chuyển ngữ còn hơi nặng nề. Tôi đã chọn cuốn sách này vì chủ đề thú vị, và đã cố từ từ nhâm nhi trong cả tuần.
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Xin được đi với Thầy
Xin được đi với Thầy
Tuổi thơ tôi, ngoài những trò vui ngoài trời như tắm mưa, thả diều, tạt lon…, thì còn gắn với chiếc đầu đĩa DVD mỗi khi bị bắt ngồi một chỗ coi nhà cho mẹ.
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thực sự đây là cuốn sách khá khó nhằn, một phần có lẽ do cách chuyển ngữ còn hơi nặng nề. Tôi đã chọn cuốn sách này vì chủ đề thú vị, và đã cố từ từ nhâm nhi trong cả tuần.
Vị êm dịu của “An”
Vị êm dịu của “An”
Tôi vẫn nhớ như in một buổi chiều tan làm muộn, khi ngồi lọt thỏm trong góc phòng và vô tình xem được những thước phim của Nhật Bản về một tiệm bánh nhỏ nằm im lìm dưới tán cây anh đào.
Tìm gì ở một cuộc chiến?
Tìm gì ở một cuộc chiến?
Tôi không nhớ mình đã đọc đi đọc lại bao nhiêu lần cuốn sách mang tựa đề “Phía Tây không có gì lạ”. Lần đầu chạm mặt, cuốn sách chẳng mấy ấn tượng bởi lớp bìa thiết kế đơn giản với tông màu nâu trầm buồn, dường như chìm hẳn...
Có một đường tử đạo trong tôi
Có một đường tử đạo trong tôi
Ngày 3.3.2019 vẫn in đậm trong tôi như một khoảnh khắc chợt lóe sáng. Ðó là ngày tôi nhận quyết định trở thành giáo lý viên của giáo xứ.
Về lại tuổi thơ để ngắm bầu trời
Về lại tuổi thơ để ngắm bầu trời
Những ngày gần đây trời bắt đầu se lạnh, tôi được cho mượn một tập truyện dài “Làm bạn với bầu trời” của nhà văn chuyên viết cho tuổi thơ Nguyễn Nhật Ánh. Cái tiết trời này mà được ôm một cuốn sách như vậy thì còn gì bằng!
Chuyện của một kẻ tìm chỗ trong đời
Chuyện của một kẻ tìm chỗ trong đời
Cách đây không lâu, tôi nhận được một cuốn sách mỏng, là một cuốn tự truyện của tác giả Annie Ernaux. Cuốn sách có tựa đề Một chỗ trong đời (La Place). Tôi đặc biệt xúc động trước cách tác giả viết về người cha, người mẹ của mình, và...
Cuốn sách kinh của mẹ
Cuốn sách kinh của mẹ
Gia đình tôi có hai chị em. Hồi còn nhỏ, em trai tôi, Đông, mắc bệnh liên miên. Đỉnh điểm là năm tôi 11 tuổi, Đông 5-6 tuổi, đã bị chứng co giật ở vùng cổ và dọc xương sống.