Về lại tuổi thơ để ngắm bầu trời

Những ngày gần đây trời bắt đầu se lạnh, tôi được cho mượn một tập truyện dài “Làm bạn với bầu trời” của nhà văn chuyên viết cho tuổi thơ Nguyễn Nhật Ánh. Cái tiết trời này mà được ôm một cuốn sách như vậy thì còn gì bằng!

Chưa vội mở ra với những con chữ bên trong, chỉ riêng tấm bìa của cuốn sách đã đủ sức níu giữ ánh mắt. Một gam màu thẫm xanh - màu xanh của những giấc mơ êm đềm và nhiều hình ảnh minh họa dễ thương.

banvoibautroi.png (3.69 MB)

Tập truyện dài xoay quanh nhân vật Tèo và những người bạn. Qua lời kể của Lam, Tèo là một đứa bé tội nghiệp. Từ lúc còn nhỏ xíu, em đã không được cha mẹ ruột chăm sóc. Xui hơn, do một tai nạn bất ngờ, đôi chân của Tèo không đi được nữa. Thế là em nằm liệt trên giường cả ngày và mọi sinh hoạt như ăn uống, tắm rửa, vệ sinh đều phải nhờ vào người dì mà em gọi bằng mẹ.

Một đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, đôi chân đang muốn đi, muốn chơi, lại phải chấp nhận dính chặt lưng xuống giường, nhưng Tèo luôn lạc quan với mọi người: “Nó thích thả hồn mơ mộng, không thích chìm vào những ý nghĩ nặng nề, tăm tối”. Tèo chẳng thèm nghĩ đến mấy chuyện buồn bã hay đáng sợ, “dường như trái tim thằng Tèo luôn nhúng vào tình yêu. Nó tìm thấy cơ hội để tha thứ cho cuộc đời, nhờ vậy tâm hồn nó lúc nào cũng bình yên”. Đó là điều tôi mê say nơi cậu bé này, và hiểu rằng Tèo đã chọn làm bạn với những thứ vui vẻ và nhiều hình ảnh để giữ vững tinh thần của mình. Tèo nhìn qua cửa sổ, thấy mây là chiếc thuyền, là cục bông lớn, cứ thế mà em chơi trốn tìm cùng mây cả ngày.

Với cách xây dựng nhân vật, tình huống, lời văn như thế, câu chuyện của các nhân vật trong sách đã cho tôi được sống lại quãng thời gian vô lo vô nghĩ của tuổi thơ, trở lại trên những con đường làng, bờ ao thân quen. Thuở ấy, tôi là một đứa bé phải nói là quậy phá nhất xóm. Xung quanh tôi lúc nào cũng có những người bạn thân: đi học chung, đi chơi chung, quậy phá cũng theo hội. Những ngày tháng sao mà êm đềm quá chừng!

Nói về cuốn sách này mà không nhắc đến những đứa trẻ xung quanh Tèo và những nhân vật người lớn thì thật là thiếu sót. Nghị, Lam, Hằng là những người bạn của Tí - anh trai Tèo - ban đầu đến với em chỉ vì sự tò mò, nhưng rồi tất cả đều bị trái tim trong veo của cậu nhỏ này khuất phục. Dầu vậy, những người lớn xung quanh cũng có những nỗi buồn riêng. Như dượng của Tèo là một trường hợp đáng thương, luôn mang theo sự dằn vặt, cho rằng mình có lỗi vì gây nên tai nạn cho Tèo. Trái lại, em không trách móc dượng, chỉ thương thôi. Cả đến những lần phải chịu đòn roi, em vẫn luôn nói vì dượng thương mình…

Tác phẩm như một cuốn cổ tích giấu đầy những bài học nhân văn sâu sắc, cứ đọng lại trong tôi. Tôi muốn bắt chước Tèo, chạy ra cửa sổ để gọi tên mấy đám mây trắng bồng bềnh, muốn thấy được trời sao long lanh như thế nào, muốn quên hết những muộn phiền để lòng mình nhẹ nhàng hơn. Đó là ước mơ quay về với những tháng ngày còn ngây ngô, để trân quý hiện tại hơn. Cảm ơn Tèo vì đã kể cho tôi câu chuyện thật đẹp này, bằng những hình ảnh đơn sơ và trong trẻo của tuổi thơ.

 Xuân Trí, TPHCM

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Xin được đi với Thầy
Xin được đi với Thầy
Tuổi thơ tôi, ngoài những trò vui ngoài trời như tắm mưa, thả diều, tạt lon…, thì còn gắn với chiếc đầu đĩa DVD mỗi khi bị bắt ngồi một chỗ coi nhà cho mẹ.
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thực sự đây là cuốn sách khá khó nhằn, một phần có lẽ do cách chuyển ngữ còn hơi nặng nề. Tôi đã chọn cuốn sách này vì chủ đề thú vị, và đã cố từ từ nhâm nhi trong cả tuần.
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Xin được đi với Thầy
Xin được đi với Thầy
Tuổi thơ tôi, ngoài những trò vui ngoài trời như tắm mưa, thả diều, tạt lon…, thì còn gắn với chiếc đầu đĩa DVD mỗi khi bị bắt ngồi một chỗ coi nhà cho mẹ.
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thực sự đây là cuốn sách khá khó nhằn, một phần có lẽ do cách chuyển ngữ còn hơi nặng nề. Tôi đã chọn cuốn sách này vì chủ đề thú vị, và đã cố từ từ nhâm nhi trong cả tuần.
Vị êm dịu của “An”
Vị êm dịu của “An”
Tôi vẫn nhớ như in một buổi chiều tan làm muộn, khi ngồi lọt thỏm trong góc phòng và vô tình xem được những thước phim của Nhật Bản về một tiệm bánh nhỏ nằm im lìm dưới tán cây anh đào.
Tìm gì ở một cuộc chiến?
Tìm gì ở một cuộc chiến?
Tôi không nhớ mình đã đọc đi đọc lại bao nhiêu lần cuốn sách mang tựa đề “Phía Tây không có gì lạ”. Lần đầu chạm mặt, cuốn sách chẳng mấy ấn tượng bởi lớp bìa thiết kế đơn giản với tông màu nâu trầm buồn, dường như chìm hẳn...
Có một đường tử đạo trong tôi
Có một đường tử đạo trong tôi
Ngày 3.3.2019 vẫn in đậm trong tôi như một khoảnh khắc chợt lóe sáng. Ðó là ngày tôi nhận quyết định trở thành giáo lý viên của giáo xứ.
Về lại tuổi thơ để ngắm bầu trời
Về lại tuổi thơ để ngắm bầu trời
Những ngày gần đây trời bắt đầu se lạnh, tôi được cho mượn một tập truyện dài “Làm bạn với bầu trời” của nhà văn chuyên viết cho tuổi thơ Nguyễn Nhật Ánh. Cái tiết trời này mà được ôm một cuốn sách như vậy thì còn gì bằng!
Chuyện của một kẻ tìm chỗ trong đời
Chuyện của một kẻ tìm chỗ trong đời
Cách đây không lâu, tôi nhận được một cuốn sách mỏng, là một cuốn tự truyện của tác giả Annie Ernaux. Cuốn sách có tựa đề Một chỗ trong đời (La Place). Tôi đặc biệt xúc động trước cách tác giả viết về người cha, người mẹ của mình, và...
Cuốn sách kinh của mẹ
Cuốn sách kinh của mẹ
Gia đình tôi có hai chị em. Hồi còn nhỏ, em trai tôi, Đông, mắc bệnh liên miên. Đỉnh điểm là năm tôi 11 tuổi, Đông 5-6 tuổi, đã bị chứng co giật ở vùng cổ và dọc xương sống.