Câu chuyện tuổi thơ không có giáo ðiều

Hơn mười năm trước, tôi chọn mua “Tôt-Tô-Chan, cô bé bên cửa sổ” chỉ vì dòng giới thiệu đầy cuốn hút: “Một cuốn sách bán chạy đến mức không thể tin được”. Một phần nữa, tựa sách này gợi lên ký ức mơ hồ từ những câu chuyện ba mẹ từng nhắc, như một sợi dây nối liền thế hệ.

Cuốn tự truyện nổi tiếng thế giới này của nhà văn nữ Kuroyanagi Tetsuko không làm tôi thất vọng. Cuốn sách nhỏ mang đến cảm giác ấm áp, trong trẻo, như đưa tôi trở về những ngày đầu cắp sách đến trường.

totochan.jpg (6.76 MB)

Tôi nhớ những buổi chiều tan học ở trường tiểu học, nơi có khoảng sân đầy cỏ xanh, những cây lớn với cành cao, nơi tôi tha thẩn ngồi, cảm nhận làn gió mát lành.

Trường tiểu học mãi là nơi tôi yêu thích nhất vì những niềm vui khó gọi tên trọn vẹn. Ở khoảng ký ức này, tôi cũng là một cô bé luôn dành chỗ ngồi bên cửa sổ và yêu bầu trời của mình. Lũ học trò nhỏ sau nhiều năm, mãi còn nhớ ánh mắt hiền, sự kiên nhẫn của thầy cô, nhớ những tiết học không có áp lực mà chỉ có sự khuyến khích.

Tôi yêu cuốn sách “Tôt-Tô-Chan cô bé bên cửa sổ” vì nó đem đến, gợi lên tình cảm hồn nhiên của tuổi thơ, một môi trường giáo dục đầu đời mơ ước từ những giáo viên tuyệt vời và hiện thực sống động mà chua xót khi chiến tranh cày xới, gieo nỗi đau thương qua những câu chuyện có thật. Tìm hiểu thêm, tôi biết tác giả Kuroyanagi Tetsuko từng đến Việt Nam từ những năm 80 với vai trò sứ giả thiện chí của UNICEF, mang theo khát vọng truyền tải niềm tin và lòng nhân ái qua cuốn sách. Ở Tôt-Tô-Chan, tình yêu thương trẻ em của thầy Kobayashi và triết lý giáo dục của ông trở thành điểm sáng khó quên.

Sau hơn 50 năm, giấc mơ ở trường Tomoe vẫn bất diệt. Làm sao có thể tìm lại được một hiệu trưởng như thầy Kobayashi, sẵn sàng ngồi bốn tiếng để nghe Tôt-Tô-Chan kể những câu chuyện vụn vặt, rủ rỉ. Hình ảnh này không cao vời, to tát nhưng sao nó mãi cứ là ước mơ của bao người? Thầy Kobayashi luôn đánh giá mỗi đứa trẻ theo góc độ riêng, với những ưu, nhược điểm rõ ràng, cụ thể nhất. Với thầy, trẻ em bẩm sinh vốn tốt đẹp, và nhiệm vụ của giáo dục là khám phá, nuôi dưỡng bản chất ấy, giúp các em trở thành chính mình với những phẩm chất độc đáo. Tất cả những lý do trên đủ khiến thầy Kobayashi trở nên vĩ đại hơn bao giờ hết. Câu thầy thường nói với “cô bé bên cửa sổ”: “Em biết không, em thật là một cô bé ngoan”. Lời nói giản đơn ấy đã thay đổi cuộc đời cô bé, giúp em vượt qua mặc cảm, nhút nhát.

Ở ngôi trường cũ, Tôt-Tô-Chan từng khiến giáo viên phiền lòng khi gọi gánh hàng rong vào lớp, hay đứng bên cửa sổ trò chuyện với lũ chim, làm các bạn mất tập trung. Em bị đuổi học chỉ vì tính cách “lạ lùng” và hiếu động. Nhưng ở ngôi trường mới “kỳ lạ” của thầy Kobayashi, mọi thứ khác biệt: lớp học là toa xe điện cũ, học sinh được thỏa thích thay đổi chỗ ngồi mỗi ngày, muốn học môn nào trước cũng được. Và khi đã học hết bài, cô bé và các bạn còn được cô giáo cho đi dạo… Ở trường Tomoe, học sinh sẽ được phát triển tự nhiên vì “ước mơ của các em lớn hơn mơ ước của các thầy cô”- câu nói này với tôi luôn mang một ý nghĩa đặc biệt. Sự áp đặt sẽ chẳng đem đến niềm hạnh phúc thật sự. Dù chỉ tồn tại bảy năm trước khi bị chiến tranh tàn phá, Tomoe đã trở thành bất tử qua ngòi bút của Tetsuko, khi bà hóa ký ức thành tác phẩm văn học năm 1981.

Thật ra, bên cửa sổ là một cách chơi chữ ẩn dụ. Cửa sổ ấy là ranh giới của định kiến, nơi một cô bé sáu tuổi bị xa lánh chỉ vì cá tính riêng. Người lớn cứ vẫn mải mê, muốn uốn nắn mọi thứ theo ý mình, kể cả một đứa trẻ. Cách giáo dục của thầy Kobayashi vẫn là một giấc mơ cho đến hơn 50 năm sau: để các em tự do phát triển, sống với đam mê và khát vọng. Đó lý do tại sao “Tôt-Tô-Chan” mãi được yêu thích, không chỉ bởi giáo viên hay phụ huynh, mà cả những đứa trẻ và bất kỳ ai tin vào sức mạnh của tình yêu thương và sự chân thành.

Hãy lắng nghe ý kiến của trẻ con, lắng nghe nhau…

 Hải Hà

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Xin được đi với Thầy
Xin được đi với Thầy
Tuổi thơ tôi, ngoài những trò vui ngoài trời như tắm mưa, thả diều, tạt lon…, thì còn gắn với chiếc đầu đĩa DVD mỗi khi bị bắt ngồi một chỗ coi nhà cho mẹ.
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thực sự đây là cuốn sách khá khó nhằn, một phần có lẽ do cách chuyển ngữ còn hơi nặng nề. Tôi đã chọn cuốn sách này vì chủ đề thú vị, và đã cố từ từ nhâm nhi trong cả tuần.
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Xin được đi với Thầy
Xin được đi với Thầy
Tuổi thơ tôi, ngoài những trò vui ngoài trời như tắm mưa, thả diều, tạt lon…, thì còn gắn với chiếc đầu đĩa DVD mỗi khi bị bắt ngồi một chỗ coi nhà cho mẹ.
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thực sự đây là cuốn sách khá khó nhằn, một phần có lẽ do cách chuyển ngữ còn hơi nặng nề. Tôi đã chọn cuốn sách này vì chủ đề thú vị, và đã cố từ từ nhâm nhi trong cả tuần.
Vị êm dịu của “An”
Vị êm dịu của “An”
Tôi vẫn nhớ như in một buổi chiều tan làm muộn, khi ngồi lọt thỏm trong góc phòng và vô tình xem được những thước phim của Nhật Bản về một tiệm bánh nhỏ nằm im lìm dưới tán cây anh đào.
Tìm gì ở một cuộc chiến?
Tìm gì ở một cuộc chiến?
Tôi không nhớ mình đã đọc đi đọc lại bao nhiêu lần cuốn sách mang tựa đề “Phía Tây không có gì lạ”. Lần đầu chạm mặt, cuốn sách chẳng mấy ấn tượng bởi lớp bìa thiết kế đơn giản với tông màu nâu trầm buồn, dường như chìm hẳn...
Có một đường tử đạo trong tôi
Có một đường tử đạo trong tôi
Ngày 3.3.2019 vẫn in đậm trong tôi như một khoảnh khắc chợt lóe sáng. Ðó là ngày tôi nhận quyết định trở thành giáo lý viên của giáo xứ.
Về lại tuổi thơ để ngắm bầu trời
Về lại tuổi thơ để ngắm bầu trời
Những ngày gần đây trời bắt đầu se lạnh, tôi được cho mượn một tập truyện dài “Làm bạn với bầu trời” của nhà văn chuyên viết cho tuổi thơ Nguyễn Nhật Ánh. Cái tiết trời này mà được ôm một cuốn sách như vậy thì còn gì bằng!
Chuyện của một kẻ tìm chỗ trong đời
Chuyện của một kẻ tìm chỗ trong đời
Cách đây không lâu, tôi nhận được một cuốn sách mỏng, là một cuốn tự truyện của tác giả Annie Ernaux. Cuốn sách có tựa đề Một chỗ trong đời (La Place). Tôi đặc biệt xúc động trước cách tác giả viết về người cha, người mẹ của mình, và...
Cuốn sách kinh của mẹ
Cuốn sách kinh của mẹ
Gia đình tôi có hai chị em. Hồi còn nhỏ, em trai tôi, Đông, mắc bệnh liên miên. Đỉnh điểm là năm tôi 11 tuổi, Đông 5-6 tuổi, đã bị chứng co giật ở vùng cổ và dọc xương sống.