Ðẹp hơn ý thơ...

“Có một vườn thơ đạo”, lần đầu tiên cầm trên tay bộ sách này tôi đã trầm ngâm. Tôi nói với “cha bố” - vị linh mục phụ trách nhóm sinh viên Công giáo mà tôi tham gia khi ấy rằng: “Con thật sự không ngờ có người kỳ công sưu tập một pho sách đồ như vậy”. Cha trả lời: “Con học văn chương, nó sẽ tốt cho con, mang về mà tìm hiểu, biết đâu rồi làm bài luận cũng hay. Quan trọng hơn là bổ sung cho mình”. Tôi rất vui như mới mua được chiếc áo đẹp yêu thích.

co mot vuon tho dao.png (784 KB)

Năm đó, tôi chỉ là cậu sinh viên năm nhất, bước nhanh vào nghiên cứu đường với bao bỡ ngỡ. Lưu xá sinh viên Công giáo là mái nhà thứ hai, những người bạn từ tứ phương phiền muộn quen biết lại gặp nhau, sống chung và rồi trở thành những người anh chị em thân thuộc cho đến tận bây giờ. Ngày thứ nhất bước vào lưu xá, tôi đã chào phòng bố. Bố chỉ dạy rất nhiều. Chỉ dạy như cái cách của người cha ngồi thủ thỉ với lũ trẻ ngây thơ nhà quê. Mà quê thật! 18 tuổi, xa gia đình đến thành phố lớn để học hành, nhìn cái tòa nhà cao tầng, cái thư viện trường đại học ngổn ngang toàn sách là sách, ôi sao bỡ ngỡ, quê đến độ không biết sử dụng thẻ ATM, đi sau đông người, và kiệt rè nữa…

Bố cho tôi một tập sách, bao gồm 4 cuốn, các tác giả được sắp xếp theo nhóm tuổi, trình tự thời gian xuất hiện trong diễn đàn. Tôi bị cuốn hút từ những trang đầu với ý nhóm biên soạn đại khái là công trình để ghi nhận những nỗ lực của các cây bút văn thơ Công giáo xưa nay, và đặc biệt là để kỷ niệm 100 năm sinh ngày thi sĩ Hàn Mặc Tử, người con của xứ đạo Tam Tòa, một hồn thiết tha yêu đời, yêu người nhưng bạc mệnh. Yếu đức đức tin trong thơ Hàn Mặc Tử cũng là thứ mà trước đó, từ khi còn ngồi học cấp III tôi tò mò, nay được tiếp cận, khám phá. Một lý do nữa để tôi quý món quà này, không phải bởi đó là quà của bố, người đồng hành đức tin cả nhóm ưu ái mà thú thật là vì ngày đó, mới vào đại học, được tài liệu hay là mừng rồi. Với một cậu bé thích đọc nhưng quê hương thiếu điều kiện, tủ sách nhà đạo chỉ vài ba cuốn cũ mèm, từ đời tám hoánh; thư viện trường không có gì khác ngoài sách giáo khoa và sách tham khảo để luyện thi; Tôi đã khao khát đọc những nỗi buồn khi ở nhà, để dành tiền thi thoảng mẹ cho để có dịp ra chợ mua vài cuốn sách. Mà đau khổ, nếu có hai cuốn cùng nhan đề mà khác giá cả, dù cuốn kia có cũ kỹ, giấy có thô, xấu xí đi chăng tôi cũng sẽ chọn nó. Vì như vậy mới có thể mua nhiều hơn.

Trong số 4 cuốn, toàn bộ nội dung cuốn đầu tiên nói về cuộc đời và sự nghiệp của Hàn Mặc Tử. Thích thiệt! Nhờ đọc sách mà tôi biết thêm kha khá, thêm lòng cảm khái, khâm phục nhà thơ tài hoa ấy và sau này mới có cơ sở vững chắc vàng để “gân cổ” tranh luận với đám bạn bè khi học văn học hiện đại, khi các bạn hiểu sai lệch về văn thơ Công giáo hay cuộc đời ông. Điều thú vị hơn nữa, trong tập thứ 4 của bộ sách, giới thiệu 44 tác giả sinh năm 1956 đến 1990, hồi đó chỉ đọc lướt ngang, tìm những bài thơ tâm đắc, học hỏi…, ai mong có tên tác giả mà về sau, khi tốt nghiệp đồng ra trường, tôi có cơ duyên làm nghiệp, nói cho đúng hơn là đàn em trong nghề.

Có lẽ, với nhiều người yêu mến bộ “Có một vườn thơ đạo” sẽ tự động xác định nội dung giá trị của sách; sẽ cảm nhận được sự dày công, nỗ lực của những người biên tập, đặc biệt là linh mục Trăng Thập Tự. Tôi nhớ mình đã đọc bộ sách với mê say của cậu sinh viên năm nhất, với lòng yêu mến của một đứa con nhà đạo, với niềm vui sướng tự hào, dù rằng, nói một cách công tâm, văn học Công giáo nước nhà còn hạn chế nhiều. Tôi còn nhớ lời linh mục: “Con là sinh viên Công giáo, tốt nghiệp rồi sẽ đi làm, dù ở lĩnh vực nào cũng hãy nhớ mình là người tin Chúa. Hãy học để trau dồi, làm vốn sống và vào đời, tử tế!”.

 NHL - Cần Thơ

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Đọc 1Q84 khi đã  “đủ tuổi” để đi qua những vùng mơ hồ của chính mình
Đọc 1Q84 khi đã “đủ tuổi” để đi qua những vùng mơ hồ của chính mình
Có những cuốn sách đến với ta đúng thời điểm, như thể cố ý chờ đợi cho đến khi người đọc đủ trưởng thành để hiểu.
Âm vang từ tiếng chổi
Âm vang từ tiếng chổi
Chọn làm việc trong mảng truyền thông, mấy năm qua với tôi là những chuỗi ngày đuổi theo tin tức, những deadline dồn dập, và tiếng chuông điện thoại không lúc nào ngơi nghỉ.
Một cuốn sách dễ thương từ bìa đến nội dung
Một cuốn sách dễ thương từ bìa đến nội dung
Tôi mua “Kẻ trộm cà chua” của Barbara Constantine có lẽ bắt đầu từ một lý do rất… cá nhân. Ngày Yahoo Chat còn thịnh hành, khi ai cũng cần một nickname để bước vào thế giới mạng, tôi từng chọn cho mình cái tên Tomato.
Người đi hồn nhiên
Người đi hồn nhiên
Năm ngoái, tôi và một người bạn đồng nghiệp có chuyến công tác ở dưới Long Xuyên. Chiều ngày đầu tiên sau giờ cơm tối, chúng tôi nán lại dưới sân để đi dạo cho đỡ buồn chân.
Một lì xì cho cả cuộc đời
Một lì xì cho cả cuộc đời
Tết Tân Sửu 2021 là một ký ức vẫn còn vẹn nguyên như mới hôm qua, bởi đó là mùa Xuân tôi nhận được một “bao lì xì” đặc biệt nhất cho đến nay. Năm đó, tôi đến thăm cô giáo thời cấp ba.
Tôi muốn được thấy mọi thứ rõ ràng
Tôi muốn được thấy mọi thứ rõ ràng
Cách đây chừng vài tháng, tôi cùng một người bạn chen chân vào hội sách dựng tạm trên một khoảng sân rộng ở thành phố. Những ngày sát Tết Dương lịch, người xe đông đúc, ai ai cũng náo nức.