Ðiềm tĩnh là một nội lực

Trong những ngày điều trị tại trung tâm vật lý trị liệu, thời gian như trôi chậm lại. Tôi mang theo một quyển sách nhỏ như một người bạn đồng hành, một nơi trú ẩn tinh thần. Cuốn sách “Điềm Tĩnh và Nóng Giận” giúp tôi tìm được sự bình an trong thời gian chữa bệnh.

Hôm đó, ánh nắng cuối ngày rọi qua ô cửa kính, trải những vệt sáng trên nền gạch lạnh. Tôi đang ngồi ở dãy hành lang với cuốn sách bên cạnh thì một người đàn ông lớn tuổi đi tới. Ông tóc bạc trắng, bước đi chậm chập và hơi khập khiễng. Có thể đó là dấu vết của thời gian và bệnh tật. Ông ngồi xuống ở hàng ghế đối diện, đôi mắt ánh lên vẻ tò mò, mỉm cười, giọng trầm ấm:“Cậu thích đọc sách à? Cuốn đó... nhìn hay đấy. Cho tôi mượn được không?”.

ke sach 2510.jpg (665 KB)

Tôi gật đầu, đưa ông cuốn sách. Không cần nhiều lời, nhưng tôi có cảm giác mình vừa gởi gắm điều gì đó rất riêng. Vài ngày sau, ông trả sách cho tôi. Vẫn giọng trầm ấy, ông nói: “Quả thật, giữ được sự điềm tĩnh không dễ chút nào. Càng sống lâu, càng thấy nó quý giá. Mà cũng... khó giữ nhất”. Tôi chỉ mỉm cười. Câu nói của ông đủ để chạm vào điều gì đó trong tôi, như một sự đồng cảm vượt qua khoảng cách tuổi tác. 

Giữa hai con người xa lạ, nhưng chỉ bằng một cuốn sách, một ánh mắt, một câu nói, chúng tôi như vừa bước qua một cây cầu vô hình. Cây cầu nối liền hai tâm hồn từng tưởng chẳng liên quan gì đến nhau. Tôi vẫn nhớ mãi cảm giác ấy, khi chạm vào nhau không bằng tay, mà bằng sự tĩnh lặng.

“Điềm Tĩnh và Nóng Giận” của Tạ Quốc Kế không chỉ là một sách kỹ năng sống. Cuốn sách là hành trình khám phá nội tâm, hướng người đọc đến khả năng làm chủ cảm xúc. Từ việc hiểu rõ bản chất của cơn giận đến rèn luyện sự điềm tĩnh qua từng tình huống rất đời thường.

Tôi mất rất nhiều năm mới hiểu ra rằng, nóng giận thực ra là cách ta tự trừng phạt chính mình vì lỗi lầm của người khác. Nghe qua tưởng nghịch lý, nhưng nó đúng một cách đau đớn. Người ta làm sai, nói điều không phải, hành xử tệ bạc với mình…, và thế là ta bốc hỏa, gào lên, tim đập mạnh, đầu óc quay cuồng. Sau đó là hối hận, mệt mỏi và tổn thương. Kỳ lạ thay, người gây ra chuyện thì vẫn bình thản, còn ta lại thành kẻ gánh hậu quả.

Tôi đã từng sống như thế, phản ứng thay vì thấu hiểu, phản đòn thay vì lùi lại nhìn rõ sự việc. Mỗi lần nổi giận là mỗi lần tôi để cảm xúc của mình cho người khác nắm giữ, chẳng khác nào trao chìa khóa ngôi nhà cho một kẻ xa lạ rồi trách họ vì làm vỡ đồ. Nóng giận không sửa được sai lầm của ai, nó chỉ khiến mình rời xa sự bình an vốn dĩ đang ở trong tay.

Rồi đến một lúc, tôi học được cách giữ lòng mình tĩnh lặng giữa bão giông. Không phải vì tôi yếu đuối hay nhu nhược, mà vì tôi không còn muốn tự “đốt cháy” mình nữa. Có người từng nói: “Người thông minh thì học cách độ lượng, còn kẻ khờ dại thì để cơn giận dắt đi”. Tôi chọn điều ít xấu hơn, để giữ gìn chính mình.

Chương hai của cuốn sách ấn tượng nhất với tôi: “Nóng giận là trừng phạt bản thân bằng lỗi lầm của người khác”. Đó không chỉ là tựa đề, mà là một bài học giúp tôi sống nhẹ nhàng hơn giữa một thế gian không thiếu điều trái ý.

Bởi lẽ, cơn giận không tự nhiên xuất hiện. Nó tích tụ từ những uẩn ức nhỏ nhoi, những lần bị hiểu lầm, bị xem thường. Chúng âm ỉ như than hồng dưới tro, có thể bùng lên bất cứ lúc nào. 

Thế nhưng, giữa những cơn giông cảm xúc, vẫn tồn tại một mạch ngầm mạnh mẽ. Đó là sự điềm tĩnh. Không phải là kìm nén, mà là làm chủ. Là khả năng đứng yên trước cơn bão để lắng nghe chính mình, để phản ứng bằng lý trí để biết tự hỏi: “Tại sao mình nóng giận? Phản ứng này giải quyết được gì không?”.

Cơn giận là ngọn lửa âm ỉ, còn điềm tĩnh là một nội lực mạnh mẽ hóa giải được những cơn giận. Khi học được điều này, tôi tìm thấy sự bình an.

HOÀNG QUÂN, Ðồng Nai

 

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Xin được đi với Thầy
Xin được đi với Thầy
Tuổi thơ tôi, ngoài những trò vui ngoài trời như tắm mưa, thả diều, tạt lon…, thì còn gắn với chiếc đầu đĩa DVD mỗi khi bị bắt ngồi một chỗ coi nhà cho mẹ.
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thực sự đây là cuốn sách khá khó nhằn, một phần có lẽ do cách chuyển ngữ còn hơi nặng nề. Tôi đã chọn cuốn sách này vì chủ đề thú vị, và đã cố từ từ nhâm nhi trong cả tuần.
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Cuốn sách dạy tôi cách “thương” những lần mình thất thế
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Xin được đi với Thầy
Xin được đi với Thầy
Tuổi thơ tôi, ngoài những trò vui ngoài trời như tắm mưa, thả diều, tạt lon…, thì còn gắn với chiếc đầu đĩa DVD mỗi khi bị bắt ngồi một chỗ coi nhà cho mẹ.
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn biết bao
Thực sự đây là cuốn sách khá khó nhằn, một phần có lẽ do cách chuyển ngữ còn hơi nặng nề. Tôi đã chọn cuốn sách này vì chủ đề thú vị, và đã cố từ từ nhâm nhi trong cả tuần.
Vị êm dịu của “An”
Vị êm dịu của “An”
Tôi vẫn nhớ như in một buổi chiều tan làm muộn, khi ngồi lọt thỏm trong góc phòng và vô tình xem được những thước phim của Nhật Bản về một tiệm bánh nhỏ nằm im lìm dưới tán cây anh đào.
Tìm gì ở một cuộc chiến?
Tìm gì ở một cuộc chiến?
Tôi không nhớ mình đã đọc đi đọc lại bao nhiêu lần cuốn sách mang tựa đề “Phía Tây không có gì lạ”. Lần đầu chạm mặt, cuốn sách chẳng mấy ấn tượng bởi lớp bìa thiết kế đơn giản với tông màu nâu trầm buồn, dường như chìm hẳn...
Có một đường tử đạo trong tôi
Có một đường tử đạo trong tôi
Ngày 3.3.2019 vẫn in đậm trong tôi như một khoảnh khắc chợt lóe sáng. Ðó là ngày tôi nhận quyết định trở thành giáo lý viên của giáo xứ.
Về lại tuổi thơ để ngắm bầu trời
Về lại tuổi thơ để ngắm bầu trời
Những ngày gần đây trời bắt đầu se lạnh, tôi được cho mượn một tập truyện dài “Làm bạn với bầu trời” của nhà văn chuyên viết cho tuổi thơ Nguyễn Nhật Ánh. Cái tiết trời này mà được ôm một cuốn sách như vậy thì còn gì bằng!
Chuyện của một kẻ tìm chỗ trong đời
Chuyện của một kẻ tìm chỗ trong đời
Cách đây không lâu, tôi nhận được một cuốn sách mỏng, là một cuốn tự truyện của tác giả Annie Ernaux. Cuốn sách có tựa đề Một chỗ trong đời (La Place). Tôi đặc biệt xúc động trước cách tác giả viết về người cha, người mẹ của mình, và...
Cuốn sách kinh của mẹ
Cuốn sách kinh của mẹ
Gia đình tôi có hai chị em. Hồi còn nhỏ, em trai tôi, Đông, mắc bệnh liên miên. Đỉnh điểm là năm tôi 11 tuổi, Đông 5-6 tuổi, đã bị chứng co giật ở vùng cổ và dọc xương sống.