Món quà của những ngày yếu đuối

Lớn lên trong môi trường Công giáo, tôi đã quen với những lời dạy, những lễ nghi,  nhưng tôi chưa thể thực sự sống với điều đã học. Tôi muốn trở thành một người Công giáo “hoàn hảo”, một người có đức tin mạnh mẽ, có thể vượt qua mọi thử thách bằng chính sức mình.  Thế nhưng, tôi càng cố gắng, càng thấy mình cô đơn và lạc lõng. Sự yếu đuối, tâm lý dễ nản lòng luôn bám riết lấy tôi.

Ke sach 2512.jpg (405 KB)

Hè năm đó, tôi tham gia một chương trình tình nguyện ở giáo xứ, người phụ trách là một thầy giúp hè trẻ, có nụ cười hiền lành và đôi mắt luôn ánh lên sự bình an. Thầy không giảng dạy những giáo lý phức tạp, không đưa ra những lời khuyên to tát, mà chỉ lắng nghe, hiện diện và đồng hành cùng chúng tôi. Một buổi chiều, sau giờ làm việc, tôi ngồi lại trò chuyện với thầy. Tôi bày tỏ những băn khoăn khi thấy mình quá yếu đuối, dễ nản lòng, không thể trở thành một người Kitô hữu như tôi mong muốn. Tôi kể với thầy rằng bản thân luôn cố gắng để trở nên mạnh mẽ, để không bao giờ gục ngã, nhưng càng cố, lại càng thấy mình cô đơn và lạc lõng. Thầy lắng nghe, không ngắt lời. Khi tôi kể xong, thầy chỉ mỉm cười và nói: “Con có muốn thầy tặng con một món quà không?”. Tôi gật đầu, và thầy lấy ra một cuốn sách với dòng tựa đề khiến tôi bất ngờ: “Bạn có đủ yếu đuối để theo Chúa Giêsu?”. Thầy đưa sách cho tôi và nói: “Con thử đọc đi, có thể nó sẽ trả lời cho con một vài câu hỏi”. Và những ngày sau đó, tôi đắm mình vào từng trang sách của linh mục Brian Treacy. Tác giả đã mở ra cho tôi một thế giới quan hoàn toàn mới về đức tin, về sự yếu đuối.

Trước đó, tôi luôn nghĩ rằng yếu đuối là một điều xấu hổ, một sự thiếu sót cần phải che giấu. Nhưng cuốn sách đã thuyết phục nhẹ nhàng rằng, yếu đuối không phải là sự bất lực hay buông xuôi. Yếu đuối là sự khiêm tốn, là sự nhận thức về giới hạn của bản thân để mở lòng ra cho Chúa. Linh mục Brian Treacy, qua lăng kính của Linh đạo Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, đã soi rọi một con đường nên thánh không cần đến những việc hay sức mạnh phi thường. Tác giả nhấn mạnh rằng, Chúa Giêsu không tìm kiếm những người hoàn hảo, mà là những người chấp nhận sự mỏng giòn, bất toàn của mình để đón nhận ơn sủng của Ngài. Cuốn sách đã dẫn dắt tôi đến với những câu chuyện trong Kinh Thánh, nơi những con người yếu đuối lại được Chúa sử dụng để thực hiện những điều vĩ đại. Một Phêrô chối Thầy ba lần, một Môsê nói lắp, một dân Israel cứng lòng, tất cả đều được Thiên Chúa thương xót và ban ơn. Tôi nhận ra rằng, điều Chúa muốn không phải là một con người “hoàn hảo”, mà là một trái tim thành thật, biết tin tưởng và phó thác.

Tác giả cho rằng cầu nguyện không phải là một “công cụ” để giải quyết vấn đề, mà là một cách để sống trong sự yếu đuối. Khi ta cầu nguyện từ sự bất lực, từ tận cùng của nỗi cô đơn, lời cầu nguyện ấy không còn là một lời xin xỏ, mà là sự phó thác trọn vẹn.

Sau khi đọc xong cuốn sách, tôi đã viết một lá thư cảm ơn thầy. Tôi kể với thầy rằng món quà đã giúp tôi tìm thấy một con đường mới để đến với Chúa. Tôi không còn cố gắng trở thành một người hoàn hảo nữa. Thay vào đó, học cách chấp nhận sự yếu đuối của bản thân, chấp nhận rằng tôi cần Chúa mỗi ngày.

Cuốn sách thầy tặng đã chứa một bài học vô giá về sự khiêm nhường, về lòng trắc ẩn, và trên hết, là về sự hiện diện của Thiên Chúa trong chính sự bất toàn của con người. Cuốn sách nhỏ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ: Ơn sủng của Chúa Giêsu không dành cho những người mạnh mẽ, mà cho những người nhận ra sự yếu đuối của mình và đến với Ngài trong tấm lòng khiêm tốn.

 Xuân Trang, Nam Ðịnh

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Đọc 1Q84 khi đã  “đủ tuổi” để đi qua những vùng mơ hồ của chính mình
Đọc 1Q84 khi đã “đủ tuổi” để đi qua những vùng mơ hồ của chính mình
Có những cuốn sách đến với ta đúng thời điểm, như thể cố ý chờ đợi cho đến khi người đọc đủ trưởng thành để hiểu.
Âm vang từ tiếng chổi
Âm vang từ tiếng chổi
Chọn làm việc trong mảng truyền thông, mấy năm qua với tôi là những chuỗi ngày đuổi theo tin tức, những deadline dồn dập, và tiếng chuông điện thoại không lúc nào ngơi nghỉ.
Một cuốn sách dễ thương từ bìa đến nội dung
Một cuốn sách dễ thương từ bìa đến nội dung
Tôi mua “Kẻ trộm cà chua” của Barbara Constantine có lẽ bắt đầu từ một lý do rất… cá nhân. Ngày Yahoo Chat còn thịnh hành, khi ai cũng cần một nickname để bước vào thế giới mạng, tôi từng chọn cho mình cái tên Tomato.
Người đi hồn nhiên
Người đi hồn nhiên
Năm ngoái, tôi và một người bạn đồng nghiệp có chuyến công tác ở dưới Long Xuyên. Chiều ngày đầu tiên sau giờ cơm tối, chúng tôi nán lại dưới sân để đi dạo cho đỡ buồn chân.
Một lì xì cho cả cuộc đời
Một lì xì cho cả cuộc đời
Tết Tân Sửu 2021 là một ký ức vẫn còn vẹn nguyên như mới hôm qua, bởi đó là mùa Xuân tôi nhận được một “bao lì xì” đặc biệt nhất cho đến nay. Năm đó, tôi đến thăm cô giáo thời cấp ba.
Tôi muốn được thấy mọi thứ rõ ràng
Tôi muốn được thấy mọi thứ rõ ràng
Cách đây chừng vài tháng, tôi cùng một người bạn chen chân vào hội sách dựng tạm trên một khoảng sân rộng ở thành phố. Những ngày sát Tết Dương lịch, người xe đông đúc, ai ai cũng náo nức.