Món quà giáo lý đầu tiên

Tôi là một người tân tòng, sinh ra trong một gia đình có bố theo đạo Công giáo và mẹ theo đạo Phật, vậy nên tôi không rửa tội từ bé. Những ngày thơ ấu, tôi chỉ biết về đạo Công giáo qua những câu chuyện từ bố và sự hiện diện của những món đồ quen thuộc trong nhà như thánh giá, những bức ảnh Chúa Giêsu… Nhưng tất cả những điều đó không thể khiến tôi cảm nhận được đầy đủ đức tin của mình. Phải đến khi tôi lên cấp II, một sự tò mò mơ hồ mới bắt đầu nhen nhóm trong lòng mỗi khi đi ngang qua ngôi nhà thờ.

Nhớ lại khoảng thời gian ấy, tôi bị cuốn hút bởi những hình ảnh bên trong nhà thờ, đó là những bức tranh màu sắc rực rỡ, những ngọn nến lung linh, và đặc biệt là hình ảnh Chúa Giêsu bị đóng đinh trên thập giá. Tôi thắc mắc không biết lý do Người lại phải chịu đau đớn như vậy? Người ta lại cầu nguyện trước tượng ảnh làm gì? Và tại sao người ta lại tự gọi mình là Công giáo? Hàng trăm câu hỏi cứ thế bủa vây tâm trí đứa trẻ mười hai tuổi. Khao khát tìm hiểu về đạo Công giáo trong tôi ngày càng lớn dần.

daoyeuthuong.jpeg (365 KB)

Đến một ngày, tôi xin phép bố được tham dự thánh lễ cùng ông và đó là lần đầu tiên tôi được đặt chân vào nhà thờ. Bầu khí trang nghiêm, giai điệu thánh ca trầm ấm, những người giáo dân ngồi vào hàng ghế thẳng tắp, người thì quỳ, người thì đứng, bố tôi giải thích rằng họ đang cầu nguyện, xin Chúa một điều gì đó. Tôi cảm nhận được sự bình yên và an lành đến lạ thường. Từ đó, tôi bắt đầu hành trình tìm hiểu về đức tin của mình. Tôi theo bố đi lễ hằng tuần, tập cách làm dấu Thánh Giá, tập cách đọc kinh và dần dần học cách nói chuyện với Chúa.

Niềm vui nối tiếp niềm vui, năm mười ba tuổi, tôi được rửa tội và rước lễ lần đầu, một sự kiện đáng nhớ và đầy hạnh phúc trong cuộc đời tôi. Tôi nhớ mãi, ngày ấy tôi được nhận một món quà, đó là cuốn sách “Đạo yêu thương” do một nữ tu dòng Đức Bà tặng. Cuốn sách không chỉ đơn thuần là một tài liệu giáo lý mà còn là người bạn đồng hành trong hành trình tìm hiểu đức tin của tôi. Mỗi trang sách đều chứa đựng những lời dạy sâu sắc mà tôi nhớ mãi. Một trong những nội dung mà tôi đặc biệt ấn tượng là câu chuyện về người Samari nhân hậu. Câu chuyện ấy dạy tôi về lòng thương xót và sự bao dung đối với những người xung quanh, dù họ có thể khác biệt về tôn giáo hay chủng tộc. Tôi thầm nhớ lại lúc nhỏ bố hay nói: “Trong Kinh Thánh, Chúa đã dạy con người sống hiền hòa, luôn học cách tha thứ cho nhau. Nếu bị vả má bên phải thì hãy giơ cả má bên trái. Đây là lối nói “thậm xưng” để nhấn mạnh một điểm quan trọng: Hãy yêu thương nhau”. Dù ngơ ngác cũng chẳng hiểu gì nhưng sau này tôi nhận ra, hành trình làm con cái Chúa của mình đã khởi đi từ những dụ ngôn bố kể ngày nhỏ.

“Đạo yêu thương” là cuốn sách căn bản mà những ai mới học giáo lý đều đọc, còn tôi thì thấy lạ với nhiều điều trong đó. Nhờ có cuốn sách mà tôi hiểu rõ hơn về ý nghĩa đời sống đức tin, về những phép lạ của Đức Kitô. Tôi đặc biệt yêu thích lối viết gần gũi và dễ hiểu của Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Khảm. Trái ngược với những gì tôi tưởng tượng về sách Công giáo là khô khan, cuốn sách này sinh động, dễ tiếp cận và vô cùng quý giá đối với một cô bé như tôi. Càng đọc, tôi càng cảm nhận rõ ràng hơn về chữ “yêu thương” trong tựa đề của cuốn sách. Thiên Chúa, một Đấng vô hình, lại tỏ mình qua hình ảnh Chúa Giêsu, một con người thực sự, chịu đau khổ và chết trên thập giá để cứu chuộc nhân loại. Tất cả những điều đó chỉ vì một chữ “yêu” - một tình yêu vô bờ bến. Chúa Giêsu đã đến với thế gian này để dạy chúng ta yêu thương nhau, yêu như Ngài yêu.

Tôi vẫn giữ cuốn sách ấy cho đến ngày nay. Mỗi lần nhìn thấy nó trên kệ, tôi lại nhớ đến những kỷ niệm đẹp đẽ về những ngày đầu bước vào đức tin. Và mỗi khi có cơ hội chia sẻ về Chúa, tôi luôn tự hào giới thiệu cuốn sách này.

 Xuân Trang, Q.7,TPHCM

Từ khoá:
Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Tiếng xao động trên tàu dừa
Tiếng xao động trên tàu dừa
Có những chuyến đi không nhằm tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn giản là để lòng mình được lắng lại. Tôi đến miền Tây trong những ngày cần một khoảng yên đủ rộng để nghe rõ hơn tiếng nói bên trong mình.
Triết lý của giấc mơ
Triết lý của giấc mơ
Cơn mưa chiều làm xua tan cái nóng hầm hập trong căn phòng trọ chật cuối con đường nhỏ ngoại ô thành phố. Tôi với tay lật lại cuốn Nhà giả kim đã sờn gáy.
Mùa trở về cuối cùng
Mùa trở về cuối cùng
Cuốn sách gần đây nhất tôi đọc mang tựa đề “Khi đàn sếu bay về phương Nam” của tác giả người Thụy Điển Lisa Ridzén. Câu chuyện viết về ông lão Bo sống một mình cùng chú chó tên Sixten.
Đọc 1Q84 khi đã  “đủ tuổi” để đi qua những vùng mơ hồ của chính mình
Đọc 1Q84 khi đã “đủ tuổi” để đi qua những vùng mơ hồ của chính mình
Có những cuốn sách đến với ta đúng thời điểm, như thể cố ý chờ đợi cho đến khi người đọc đủ trưởng thành để hiểu.
Âm vang từ tiếng chổi
Âm vang từ tiếng chổi
Chọn làm việc trong mảng truyền thông, mấy năm qua với tôi là những chuỗi ngày đuổi theo tin tức, những deadline dồn dập, và tiếng chuông điện thoại không lúc nào ngơi nghỉ.
Một cuốn sách dễ thương từ bìa đến nội dung
Một cuốn sách dễ thương từ bìa đến nội dung
Tôi mua “Kẻ trộm cà chua” của Barbara Constantine có lẽ bắt đầu từ một lý do rất… cá nhân. Ngày Yahoo Chat còn thịnh hành, khi ai cũng cần một nickname để bước vào thế giới mạng, tôi từng chọn cho mình cái tên Tomato.
Người đi hồn nhiên
Người đi hồn nhiên
Năm ngoái, tôi và một người bạn đồng nghiệp có chuyến công tác ở dưới Long Xuyên. Chiều ngày đầu tiên sau giờ cơm tối, chúng tôi nán lại dưới sân để đi dạo cho đỡ buồn chân.
Một lì xì cho cả cuộc đời
Một lì xì cho cả cuộc đời
Tết Tân Sửu 2021 là một ký ức vẫn còn vẹn nguyên như mới hôm qua, bởi đó là mùa Xuân tôi nhận được một “bao lì xì” đặc biệt nhất cho đến nay. Năm đó, tôi đến thăm cô giáo thời cấp ba.
Tôi muốn được thấy mọi thứ rõ ràng
Tôi muốn được thấy mọi thứ rõ ràng
Cách đây chừng vài tháng, tôi cùng một người bạn chen chân vào hội sách dựng tạm trên một khoảng sân rộng ở thành phố. Những ngày sát Tết Dương lịch, người xe đông đúc, ai ai cũng náo nức.