Nhà có cô con gái mới học vỡ lòng. Hai tuần bé con đi học giáo lý, mỗi sáng cả nhà đều chộn rộn. Từ khâu chuẩn bị quần áo, đến việc khảo bài trước cho con. Con chỉ đọc mấy kinh quen thuộc như Lạy Cha, Kính Mừng...
Mấy ngày chuẩn bị bước vô Mùa Chay, tôi lạc vào Khung Cửa Hẹp, đắm mình trong thế giới văn chương đầy mê hoặc của André Gide, với ngôn từ bay bổng, phóng khoáng “tê mê phới phới” qua lối dịch rất riêng của thi sĩ Bùi Giáng.
Hồi nhỏ, tôi đọc cuốn truyện mỏng “Dế Mèn Phiêu Lưu Ký” của nhà văn Tô Hoài không biết bao nhiêu lần. Lật từng trang sách, tôi thấy mình như đang sống cùng Dế Mèn, theo chân chú qua các miền đất lạ, trải qua những cuộc phiêu lưu kịch tính, đầy thử thách nhưng cũng thấm đẫm tình bạn và lòng nhân hậu.
Tôi là một người tân tòng, sinh ra trong một gia đình có bố theo đạo Công giáo và mẹ theo đạo Phật, vậy nên tôi không rửa tội từ bé. Những ngày thơ ấu, tôi chỉ biết về đạo Công giáo qua những câu chuyện từ bố và sự hiện diện của những món đồ quen thuộc trong nhà như thánh giá, những bức ảnh Chúa Giêsu…
Trong nhiều tác phẩm đã được công bố của Đức Phanxicô hoặc sách viết về ngài, với những tư tưởng, thông điệp về Hội Thánh, con người, nhân sinh quan sống động và sâu sắc…, tôi ấn tượng nhất là cuốn “Giáo hội mà tôi mong đợi” được ra đời cách đây 12 năm.
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều thứ Bảy chưa xa, thành phố đón một cơn mưa bất chợt và dai dẳng. Để tránh mưa, tôi tấp vội xe vào một hiệu sách cũ nằm khuất trong con hẻm nhỏ.
Tuổi thơ tôi, ngoài những trò vui ngoài trời như tắm mưa, thả diều, tạt lon…, thì còn gắn với chiếc đầu đĩa DVD mỗi khi bị bắt ngồi một chỗ coi nhà cho mẹ.
Thực sự đây là cuốn sách khá khó nhằn, một phần có lẽ do cách chuyển ngữ còn hơi nặng nề. Tôi đã chọn cuốn sách này vì chủ đề thú vị, và đã cố từ từ nhâm nhi trong cả tuần.
Tôi vẫn nhớ như in một buổi chiều tan làm muộn, khi ngồi lọt thỏm trong góc phòng và vô tình xem được những thước phim của Nhật Bản về một tiệm bánh nhỏ nằm im lìm dưới tán cây anh đào.
Tôi không nhớ mình đã đọc đi đọc lại bao nhiêu lần cuốn sách mang tựa đề “Phía Tây không có gì lạ”. Lần đầu chạm mặt, cuốn sách chẳng mấy ấn tượng bởi lớp bìa thiết kế đơn giản với tông màu nâu trầm buồn, dường như chìm hẳn trong những quyển sách bắt mắt khác.