Những câu chuyện xung quanh hang Massabielle - Lộ Đức (P36)

PHÉP LẠ CỦA CÔ VŨ CÔNG

Edeltraud Fulda, phép lạ thứ năm mươi lăm

Ngày 29 tháng 6 năm 1937

“Chào các ông các bà, các chị”.

Hai vũ công người Áo đẹp tuyệt trần chạy ra trước sân khấu tạp kỷ để chào khán giả. Thay cho áo lót bình thường, họ chỉ dùng một mảnh vải nhỏ để che ngực. Mặc quần dài phồng lên và mũ nỉ đỏ đội trên đầu, họ trình diễn đủ kiểu, lúc thì nhón chân xoay mình một vòng, khi thì nhảy lên cao, lúc lại nhào lộn nhiều kiểu khác nhau khiến khán giả vỗ tay tán thưởng liên tục.

Trong cánh gà, ông bầu người Ý của họ xoa tay hài lòng. Ursula tóc vàng và Edeltraud tóc nâu là hai vũ công rất nổi tiếng. Chúng ta đang sống trong năm 1937, nhóm thanh niên “Sơ Mi Áo Đen” của Mussolini đang làm mưa làm gió ở Ý, nhưng hai cô vừa tròn hai mươi tuổi và chỉ thích nhảy múa vui chơi…

Thình lình trong cánh gà, Edeltraud co rúm người lại, hai bàn tay đặt lên bụng. “Magen”, cô thì thầm với chị mình bằng tiếng Đức : bao tử. Từ ba năm qua, cơn đau này giống như dao găm đâm xuyên qua thân xác cô, khiến nhiều đồng nghiệp thường bị lo lắng và căng thẳng. Các thầy thuốc mà Edeltraud đến khám ở Vienne cho biết cô bị đau như vậy là do thần kinh, bị co thắt do nhảy múa quá mạnh, lao lực quá sức… Họ đã cắt ruột thừa của cô để phòng ngừa, nhưng không thấy có một liên hệ nào với những cơn đau nói trên. Người ta cũng nói phớt qua đây có thể là một chứng bệnh xã hội, vì cô là một vũ công mà !

Nhưng, trong bệnh viện tại Rôma, nơi cô được người chị đưa vào, bác sĩ khám bệnh cho cô quả quyết cô bị bệnh trầm trọng, cần phải giải phẫu khẩn cấp. Cô lãnh nhận bí tích xức dầu trước khi lên bàn mổ.

Trong thời tiết nóng và ẩm của mùa hè ở Rôma, người thiếu nữ bước vào cuộc thương khó kéo dài đến 13 năm. Cô bị cắt hai phần ba bao tử. Cô bị sốt liên miên. Được chuyển bằng máy bay về lại Vienne, cô lại được giải phẫu lần nữa, vì một khối u trong thận khiến cô có thể chết bất cứ lúc nào. Người thân của cô đếm từng ngày, nhưng cô vẫn sống.“Đó là một phép lạ !”,bác sĩ giải phẫu cho cô reo lên.

Đáng tiếc, thời kỳ dưỡng bệnh của Edeltraud không kéo dài. Cô không thể ăn cũng không thể ngủ được, những cơn đau bụng lại xuất hiện, và da của cô đổi thành màu đồng từng chỗ một cách kỳ lạ. Tại bệnh viện mới, các bác sĩ Krebs và Zloty, sau khi chẩn đoán, đã cho cô biết cô bị bệnh Addison. Các tuyến thượng thận bị hư khiến cơ thể không thể sản xuất hóc-môn được. Những bệnh nhân như Edeltraud thường xuyên bị kiệt sức vì đau đớn, đặc biệt là những cơn đau bụng dữ dội khi ăn.

Edelttraud Fulda

Vào những ngày đầu tiên của tháng 3 năm 1938, máy bay của Hitler bay ầm ầm trên không phận của thủ đô nước Áo. Chẳng bao lâu nữa, Đức Quốc Xã sẽ ra lệnh tàn sát người Do Thái. Người ta hỏi cô : “Cô không sợ khi để cho các bác sĩ Do Thái chữa bệnh cho cô sao ?”. Tuy nhiên, chính những bác sĩ này cứu cô khỏi nanh vuốt của Đức Quốc Xã. Bác sĩ Zloty cẩn thận ghi rõ cô bị bệnh Addison trong hồ sơ bệnh án của cô. Ông cho biết cô bị hư tuyến thượng thận nên phải được tiêm hóc-môn mỗi ngày. Vì ông quá biết Đệ Tam đế chế sẽ làm gì đối với các bệnh nhân nổi tiếng mắc bệnh mà không thể chữa trị được.

Edeltraud trải qua những năm chiến tranh với người mẹ lúc nào cũng ngồi ở đầu giường, kiên quyết từ chối nhập viện, nhất định không nghe theo những lời khuyên gài bẫy của các thầy thuốc Đức Quốc Xã. Các hóc-môn được tiêm vào người cô, giúp cô duy trì sự sống, nhưng cô vẫn không thể đi được, vất vả khi ăn uống… bà mẹ trông chừng cô ngày và đêm, và cô rất vui vì được mẹ của mình ân cần chăm sóc. Cô căm ghét căn bệnh của mình, cô muốn được lành bệnh. Khi người tuần phu của ngôi làng nhỏ Haute – Styrie, nơi cô ẩn náu để tránh những cuộc dội bom ở Vienne, cho cô mượn tác phẩm của Henri Lasserre về Đức Mẹ Lộ Đức, cô cảm thấy hoa mắt. Nhiều phép lạ đã xảy ra ở đó mà cô hoàn toàn không biết ! Lập tức, cô quyết định sẽ đi Lộ Đức để cũng được chữa lành, như những người đã được Đức Mẹ chữa lành. Với một đức tin sâu sắc và chân thành, cô không mảy may nghi ngờ về lời chuyển cầu hữu hiệu của Đức Trinh Nữ. Cô cảm thấy mình đã được bình phục !

Cuối cùng thì chiến tranh cũng kết thúc. Từ chiếc giường nơi cô đã nằm từ nhiều năm qua, Edeltraude viết thư xin được đi chung đến Lộ Đức với đoàn hành hương đầu tiên cấp quốc gia của Đức vào ngày lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời năm 1950. Nhờ tiền của các linh mục quen biết tặng, cô có thể đi đến Lộ Đức cùng với mẹ của mình. Đó là những người Áo duy nhất trong đoàn hành hương. Những lời cầu nguyện của một trăm người cùng chia sẻ lòng trông cậy vững vàng của cô trong suốt cuộc hành trình vất vả.

Edeltraud dũng cảm trình diện trước Ủy Ban Y Khoa của Lộ Đức, trước lần tắm đầu tiên trong bể tắm. Cô mong muốn ủy ban này ghi nhận tình trạng bệnh tật của cô và sau này xác nhận cô đã được chữa lành ! Không muốn làm cô thất vọng, các bác sĩ vui vẻ tiếp đón cô và mỉm cười cho cô “toa thuốc” vẫn thường được sử dụng ở Lộ Đức : tắm ở bể tắm, cầu nguyện và tham gia cuộc rước kiệu Mình Thánh Chúa.

Hôm sau, người phụ nữ trẻ từ từ ngâm mình trong dòng nước giá lạnh của bể tắm. Có hai người đàn bà giúp hai bên. Cô cầu nguyện thật sốt sắng, mặc dù rất sợ. Tuy không thể đi được nhưng cô lại muốn đi tới phía bên kia của bể tắm : cô bước ba bước ngắn, ngâm mình tới cổ, run rẩy vì lạnh buốt trong khăn choàng ướt sũng. Khi hai bà giúp cô mặc lại quần áo và khiêng cô ra băng ca, Edeltraude thấy dễ chịu hơn và cảm giác như mình không còn bệnh tật gì cả. Sức nóng lan tỏa khắp cơ thể khiến cô rất thoải mái. Cô bắt đầu đi và chạy, như một người đã được Đức Mẹ chữa lành. Bất chợt, cô ngã sấp xuống, kiệt sức nhưng rạng rỡ, trong chiếc xe lăn.

Trở về khách sạn, Edeltraud ăn uống tự nhiên trước sự lo lắng của người mẹ. Bà sợ con bà sẽ bị đau bao tử trở lại. Tuy nhiên, con gái bà trải qua một đêm bình an, lần đầu tiên kể từ 13 năm qua. Ngày lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời, cô ngừng tiêm tất cả hóc-môn và ngày 17 tháng 8, cô lại đến trình diện Ủy Ban Y Khoa để khẳng định mình đã khỏi bệnh. Tất cả ê-kíp bác sĩ đều nghi ngờ trường hợp lành bệnh của cô khi thấy cô quá ốm yếu : phải chăng cô tưởng tượng quá đáng ? Nhưng cô gái người Áo đã chuẩn bị trước tất cả : hình ảnh X quang đã chụp, các báo cáo của bệnh viện, nhất là việc chẩn đoán bệnh Addison. Điều này đã khiến các bác sĩ chú ý đặc biệt…

Cô phải chờ đến năm năm nữa Giáo Hội mới công nhận chính thức phép lạ Đức Mẹ đã làm cho cô. Sau khi được chữa lành, Edeltraud đi lại bình thường, tự nuôi sống bản thân và làm việc như tất cả mọi người mà không uống một viên thuốc nào khác. Cô không còn biểu diễn trong các nơi giải trí nữa vì đã quá lớn tuổi, nên miệt mài với công việc thêu máy, một nghề mới vào thời điểm đó. Cô lập gia đình và sống hạnh phúc. Lời cầu nguyện của cô bay lên tới trời cao, thấm đẫm tâm tình tri ân...

Amen…

Lm INHAXIÔ HỒ VĂN XUÂN

tin liên quan

Chia sẻ:

Bình luận

có thể bạn quan tâm

Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Đầu Xuân, trò chuyện cùng vợ chồng họa sĩ Đức Lâm
Hơn năm mươi năm trước, có một chú bé thường sang xưởng vẽ gần nhà, say sưa ngắm nhìn các tranh vẽ về nhà thờ, về Chúa Giêsu… Nét vẽ đã tạo nên dấu ấn thánh thiện ngay từ năm tháng đó, thật bất ngờ, chú bé ấy về sau...
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
Chiếc đồng hồ mang biểu tượng ngựa phi
“Thời gian không phải là vàng. Thời gian quý hơn vàng, vì thời gian không bao giờ trở lại. Chính xác như Gimiko” là câu quảng cáo kèm tiếng ngựa hí vang từng xuất hiện với tần suất dày trên các kênh truyền hình vào những khung giờ vàng, đã...
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Không khó để trở thành “kỵ sĩ”
Ở Sài Gòn, không khó để bắt gặp những lớp học cưỡi ngựa hay các trang trại có dịch vụ chụp ảnh cùng ngựa.
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Đua ngựa ở Sài Gòn qua những dòng ký ức
Môn đua ngựa chuyên nghiệp đã qua thời vàng son từ lâu. Ngựa đua đã tháo vó, nài ngựa đã thu roi, nhưng mỗi khi đi ngang khu vực trường đua Phú Thọ xưa, người hoài cổ vẫn thấy chút nao nao.
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Đọc lại truyện con ngựa trong tranh
Ở Trung Hoa, kỳ thư Liêu Trai Chí Dị 聊齋誌異 được Bồ Tùng Linh 蒲松齡 (1640-1715) sáng tác trong khoảng hơn bốn mươi năm, từ cuối đời Minh (1368-1644) sang đầu đời Thanh (1644-1912).
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Rượu Việt trong cảm thức người phương Tây xưa
Nền văn hóa ẩm thực của dân Việt, tự cổ chí kim, dù có những thay đổi, nhưng tìm hiểu căn cốt, vẫn có những mẫu số chung bất biến. Hãy nhìn xem, trong mâm cơm người Việt, bát nước mắm nào có thể thiếu, và công thức cơm -...
“Chợ Tết Bắc”  giữa lòng đô thị phương Nam
“Chợ Tết Bắc” giữa lòng đô thị phương Nam
Sài Gòn có những góc phố, phiên chợ đượm hương Tết của vùng Bắc Bộ xưa. Vùng Ông Tạ cùng sắc xanh lá dong, xôi đỗ, chè Thái Nguyên; chợ Xóm Mới với mùi thơm nồng nàn của giò chả, măng miến... Những phiên chợ đậm nét văn hóa như...
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Dải hoa vàng nối hai miền quê
Tôi trung niên và rồi đến lúc cũng phải già đi. Có thể cảm xúc rộn ràng với Tết nhất sẽ dần lùi sâu vào bên trong. Nhưng trong đất trời hoa vàng vẫn hẹn về lộng lẫy.
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Nghề chùi lư và sự kết nối tổ tiên
Khi tháng Chạp về, kéo theo những tất bật quen thuộc của chuỗi ngày cuối năm Âm lịch. Đường sá bắt đầu thay áo bởi sắc vàng của cúc, của mai, điểm thêm chút đỏ của dây pháo, của những tấm liễn treo kín trước cửa tiệm.